Chương 146: 146: Pn10 Tdxttd Mọi Người Đều Nói Một Ngày Không Gặp Như Cách Ba Thu

PN10: TDxTTD: Mọi người đều nói một ngày không gặp như cách ba thu.

Để chứng minh cho Thẩm Thanh Đường thấy sự tận tụy trong công việc của mình, vài ngày trước Tần Di đã nhận rất nhiều đơn hàng hợp tác với các đại năng khác, thậm chí còn đến Thủ Dương Tông và Học viện Thiên Hoàn làm trưởng lão danh dự một thời gian.

Về phần tại sao hắn không đi Thanh Ngọc Kiếm Tông, vấn đề nằm ở chỗ Thủ Dương Tông cho rất nhiều tiền, còn Học viện Thiên Hoàn thì … ai biểu phần lớn đơn hàng của Tần Di đều là do Cố Thanh Dung giới thiệu chứ?
Hơn nữa có không ít đơn hàng là hắn cùng Tiểu Bạch hợp tác hoàn thành với nhau.

Tiểu Bạch là thần thú Nhao Nhao ở đền Thần năm đó, để tiện gọi trong lúc làm nhiệm vụ Tần Di đã thuận miệng đặt tên cho nó là Tiểu Bạch, không ngờ sau này gọi như vậy luôn.

Tiểu Bạch hết sức phản đối chuyện này, nhưng bây giờ nó đã hoàn toàn đánh không lại Tần Di, hơn nữa nó còn phải ăn cơm dựa vào đơn hàng của Tần Di cho nên chỉ có thể uất ức chịu nhục.

Tần Di bận rộn mấy tháng trời, kiếm được trăm vạn linh thạch, cảm thấy cả đời này dù Thẩm Thanh Đường có nằm trên đống linh thạch này gặm thì cũng không gặm hết được, thế là hắn liền yên tâm mang thành quả của mình về tìm Thẩm Thanh Đường.

·
Ánh nắng dịu nhẹ, dưới gốc cây hòe ở Thẩm gia đã bày sẵn một cái bàn đánh bài.

Thẩm Thanh Đường, Thẩm Thanh Ngạn và Mộ Phi ngồi quanh bàn chơi bài.

Lúc này Thẩm Thanh Đường chỉ lười biếng mặc một bộ đồ trắng đơn giản mỏng manh, giữa những ngón tay mảnh khảnh trắng nõn kẹp một nắm lá bài, bóng râm buông xuống đỉnh đầu, vài tia sáng vàng lọt qua khe hở vô tình rơi lên hàng mi dài mảnh của cậu, khiến cho làn da cậu càng thêm trong suốt như ngọc.

Quả nhiên, người đẹp thì lúc nào cũng đẹp, cho dù người đẹp không chải đầu, cứ lười biếng xõa tung mái tóc rối như vậy cũng khiến người ta say lòng.

Chỉ là lúc này người đẹp đang cau mày, vẻ mặt có chút khó coi.

Cậu mím môi, do dự đánh ra một lá bài, Thẩm Thanh Ngạn và Mộ Phi liếc nhìn nhau, Mộ Phi lập tức cười ranh mãnh, trải quân bài ra nói: “Khéo ghê, đệ thắng rồi.


Thẩm Thanh Đường: …
Thẩm Thanh Đường thua liên tiếp hơn chục ván, bắt đầu chơi xấu, lúc này cậu mất đi linh thạch, dựa lưng vào chiếc ghế tre mát lạnh, nhắm mắt lại, đưa tay lên nhấn hai bên thái dương phàn nàn: “Nóng quá đi, đệ bị chóng mặt nên không đánh nữa đâu”.

Thẩm Thanh Ngạn và Mộ Phi trong lòng hiểu rõ, nhưng cũng không có ý nói toạc ra, ngược lại Mộ Phi còn cười cười, không chút do dự vươn tay ra đem linh thạch bỏ vào trong nhẫn trữ vật của mình, còn nói: “Thẩm ca, đệ nghe nói Tần đại ca gần đây rất được các đại năng yêu thích, kiếm được rất nhiều linh thạch đó, bây giờ các huynh đều là người có tiền rồi.

Đệ và Thẩm đại ca thì không được như vậy, học viện vừa mới khấu trừ lệ phí hằng năm của đệ, bây giờ hàng tháng đệ còn không đủ tiền để mua đồ tu luyện, thật là xui xẻo mà.


Thẩm Thanh Đường còn đang giả vờ nhứt đầu, nhưng nghe Mộ Phi nói vậy, ánh mắt cậu liền khẽ động, không nhịn được mở mắt ra nói: “Học viện khấu trừ lệ phí hằng năm của đệ? Không phải đệ có huyết mạch Phượng Hoàng sao, họ dám trừ tiền của đệ à?”
Mộ Phi xấu hổ cười một tiếng: “Không phải đang trong thời kỳ chủ trương bình đẳng chủng tộc sao?”
Thẩm Thanh Đường nhớ tới chuyện này, sau đó cau mày nói: “Vậy thì cũng không thể bình đẳng tuyệt đối mà, bọn đệ có huyết mạch như vậy muốn tu luyện tốt thì cần nhiều tài nguyên hơn.


Mộ Phi nhìn vẻ mặt bất bình của Thẩm Thanh Đường, chỉ yên lặng cười cười, sau đó nói: “Thật ra cũng không khổ như vậy.

Bản thân đệ có tiết kiệm tiền, cũng đủ ăn rồi.


Thẩm Thanh Đường mím môi suy nghĩ một chút rồi nói: “Mấy ngày trước Lan Đình có truyền tin về, nói hai ngày nữa chàng ấy sẽ đến đây, đệ cứ dứt khoát xin nghỉ mấy ngày ở lại đây đi, đến lúc đó nói chàng ấy lấy một ít linh thạch và pháp khí cho đệ.


Mộ Phi hơi sửng sốt, vừa định từ chối thì Thẩm Thanh Ngạn ở bên cạnh đã huých y một cái.

Mộ Phi do dự một lúc, nghĩ đến túi tiền của mình gần đây, y do dự không biết nên đồng ý hay là thôi đi, thì đúng lúc này từ trên đỉnh đầu của y lẳng lặng vang lên một giọng nói lạnh lùng quen thuộc.

“Ta còn chưa trở về đã bàn bạc phải chia tiền của ta như thế nào rồi? Em thật đúng là không biết thương phu quân của mình.


Tần Di trở về rồi?
Thẩm Thanh Đường vừa nghe thấy giọng của Tần Di liền giật cả mình, cơn buồn ngủ và nóng bức trên người lập tức biến mất, sau đó cậu yên lặng mỉm cười, từ trên ghế ngồi dậy, không hề né tránh hai mắt sáng ngời mỉm cười chăm chú nhìn Tần Di đang từ trên trời hạ xuống, nhẹ giọng nói: “Sao chàng lại về sớm như vậy? Chẳng phải nói hai ngày nữa sao?”
Tần Di thích nhất là sự dịu dàng không hề che giấu của Thẩm Thanh Đường đối với mình, lúc này, áp suất thấp trên người hắn do bôn ba khắp nơi còn bị ép chia tiền đã tiêu tan hết, biến thành một sự ấm áp trầm lặng.

Đi đến bên cạnh Thẩm Thanh Đường, Tần Di tùy ý ném hai chiếc nhẫn trữ vật cho Mộ Phi và Thẩm Thanh Ngạn, nói: “Bên trong có không ít pháp bảo mới, nếu hai người rảnh rỗi có thể đi luyện thử xem.


Thẩm Thanh Ngạn và Mộ Phi nhìn nhau, lập tức hiểu ý liền nhanh chóng rời đi.

Nhất thời, trong sân lớn chỉ còn lại Tần Di và Thẩm Thanh Đường.

Lúc này, Tần Di nhìn xương quai xanh tinh xảo trắng nõn dưới lớp áo sa mỏng của Thẩm Thanh Đường, trong lòng run lên, không kìm được vươn tay ôm lấy eo Thẩm Thanh Đường, kết quả Thẩm Thanh Đường đúng lúc này lại vui mừng đứng dậy nói: “Trong nhà có nước ô mai ướp lạnh, để em đi lấy cho chàng uống, người chàng đổ mồ hôi rồi.


Tần Di: …
Nhưng cuối cùng, Tần Di vẫn bình tĩnh rút tay khỏi eo Thẩm Thanh Đường, nói: “Để ta đi lấy, guốc của em không tiện.


Bên cạnh ghế ngồi của Thẩm Thanh Đường đặt một đôi guốc gỗ tinh xảo xinh đẹp, mát thì có mát thiệt nhưng thực sự rất bất tiện.

Thấy Tần Di đến cả chi tiết nhỏ như vậy cũng để ý, Thẩm Thanh Đường liền cười ngọt ngào, cũng không chối từ: “Cũng được, kia kìa, nước ô mai treo ở miệng giếng trong sân, chàng đi lấy cái thùng gỗ trong giếng là được rồi.


Tần Di thật sự làm theo lời cậu.

Không lâu sau, nước ô mai đã tới.

Nước ô mai được Thẩm Thanh Đường rót đầy trong một chiếc bình pha lê cực lớn, được treo trong một chiếc thùng gỗ đặt ở trong giếng, lúc này vừa lấy ra, những giọt nước lạnh lẽo trượt xuống thân bình, bên trong trôi nổi một lớp cánh hoa hồng và hoa quế thơm ngào ngạt, nước ô mai đỏ thắm thật đẹp mắt.

Trong thùng gỗ không chỉ có bình pha lê chứa đầy nước ô mai mà còn có một vài chiếc cốc pha lê trong suốt tuyệt đẹp đựng quả mơ tươi, quả xuân đào và đủ  loại mứt quả.

Tất cả đều tỏa ra hơi lạnh sảng khoái.

Lúc này, Thẩm Thanh Đường cẩn thận rót hai cốc nước ô mai, bỏ vài quả mơ vào, cho một ít sợi mứt hồng xắt nhỏ, trộn với hoa mộc khô vàng óng, rồi bưng cốc pha lê lên nhấp một ngụm chua chua ngọt ngọt sảng khoái, dư vị bất tận

Thẩm Thanh Đường ngày thường đem thứ này làm món ăn vặt, khi cậu muốn uống sẽ ngậm một quả mơ vào trong miệng, lạnh lạnh chua chua ngọt ngọt, một cốc có thể uống rất lâu.

Nhưng Tần Di thì khác, hắn một ngụm liền uống sạch hết nước ô mai trong cốc, chừa lại quả mơ, sau đó cứ như vậy mà cầm cốc nhìn Thẩm Thanh Đường cười.

Hôm nay, mái tóc đen dài của Tần Di được buộc cao đuôi ngựa, xõa ra sau đầu, trên ống tay áo màu xanh thẫm có hoa văn lá trúc màu bạc, càng làm tôn lên khí chất ngạo nghễ và cao quý trên gương mặt tuấn mỹ như ngọc của hắn.

Thẩm Thanh Đường bị Tần Di nhìn cười như vậy, trong lòng có chút nóng lên, nhưng trước mặt vẫn giả vờ như không có chuyện gì, cúi người nói: “Em rót cho chàng một cốc nữa nhé?”
Kết quả Tần Di lại đem cái cốc dời đi, dùng tay chặn lại.

Thẩm Thanh Đường: ?
Sau đó, cậu liền thấy Tần Di nhếch khóe môi, thấp giọng nói: “Dù sao em cũng chưa uống hết, để ta nếm thử của em nhé?”
Thẩm Thanh Đường ngạc nhiên, cậu nhìn ý cười trong đôi mắt lấp lánh của Tần Di, đoán là Tần Di đang trêu chọc mình, nhưng cậu cũng không giận, mỉm cười đưa cốc cho hắn.

Tần Di thật sự nhấp một ngụm, cuối cùng còn bình luận: “Của em ngọt hơn.


Thẩm Thanh Đường mặt không đổi sắc: “Chàng càng ngày càng dẻo miệng, là học từ ai đó?”
Thẩm Thanh Đường còn chưa nói xong, đôi môi mỏng ấm áp mang theo vị ô mai và hoa quế thơm ngọt đã lấp kín môi cậu, nuốt hết lời cuối cùng của cậu vào trong bụng.

Nụ hôn của Tần Di rất tinh tế và dịu dàng, nhưng giữa môi và răng cọ xát vào nhau lại mang đến một sức nóng hấp dẫn.

Chốc lát sau, Thẩm Thanh Đường mềm nhũn mướt mồ hôi nằm trong lòng hắn, đình công rồi.

Kết quả lúc này Tần Di chống hai tay lên, từ trên cao nhìn Thẩm Thanh Đường đang đưa tay vuốt ve đôi môi mỏng hơi đỏ mọng ẩm ướt của mình, hỏi: “Vừa rồi em có nếm được chưa, có phải cốc của em ngọt hơn không?”
Thẩm Thanh Đường: …
Đôi tai trắng như ngọc của Thẩm Thanh Đường nóng bừng, sau đó cậu im lặng ngoảnh mặt đi: “Giữa ban ngày ban mặt, chàng lại nói bậy.


Tần Di ý cười càng sâu: “Mọi người đều nói một ngày không gặp như cách ba thu, chúng ta ba mùa thu rồi không gặp, em lại chẳng nhớ ta bằng một ngày của người khác.


Thẩm Thanh Đường rốt cuộc cũng không nhịn được nữa liếc nhìn Tần Di: “Chàng còn biết ngâm thơ nữa à, ai dạy cho chàng đó?”
Đừng nói là học được bằng cách ngâm thơ đối với cô nương xinh đẹp nào đó nha? Vụ này ở hoa lâu là thịnh hành nhất đó.

Nhưng nửa câu cuối Thẩm Thanh Đường không nói ra, cậu biết Tần Di kiêng kị với chuyện này, cho nên cho dù tức giận nghĩ như vậy, cậu cũng không nói ra.

Ngược lại, Tần Di liếc một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của Thẩm Thanh Đường, lúc này hắn hơi nhướng mày nói: “Đặc biệt học vì em, em không biết trân trọng mà còn đoán mò lung tung.


Thẩm Thanh Đường bị một câu của Tần Di chặn họng: “Em ——”
Nhưng nói được nửa chừng, Thẩm Thanh Đường lại không biết nên phản bác như thế nào.

Lúc này, Tần Di mới nhìn kỹ đôi môi mỏng mềm mại đỏ mọng như nước khẽ hé mở thấm chút nước ô mai chua của Thẩm Thanh Đường, hầu kết của hắn khẽ nhúc nhích, con ngươi có chút tối lại: “Nếu em cảm thấy có lỗi với phu quân mình, thì nên chủ động một chút đi.


Thẩm Thanh Đường lập tức nhìn Tần Di, vẻ mặt mang theo chút trách cứ.

Tần Di không hề che giấu mục đích của mình, hơi nhướng mày lên.

Cuối cùng, Thẩm Thanh Đường vẫn sáp tới.

Hai cánh tay trắng nõn chống ở trước người, cậu ngẩng đầu lên hôn lên môi Tần Di.

Đôi môi của Thẩm Thanh Đường rất mềm mại, có mùi thơm ngọt ngào rung động, Tần Di ngửi thấy mùi hương đó, cảm thấy cả người như muốn ngã nghiêng.

Mà hắn cũng thực sự “ngã nghiêng”.

Nửa giờ sau, Tần Di ngửa đầu, lười biếng tựa vào đầu gối Thẩm Thanh Đường, lúc này hắn cắn một quả mơ Thẩm Thanh Đường đưa cho, sau đó mở mắt ra, ánh mắt sáng ngời nghiêm túc nói: “Ừm, quả nhiên người đẹp vẫn ngọt nhất.


Thẩm Thanh Đường đỏ bừng cả mặt, không chút nương tay mà đánh hắn một cái.

Tần Di ngược lại còn cười to hơn.

Nhất thời, bầu không khí vui vẻ lan tỏa khắp đình viện.

Vào một buổi trưa hè, thật nhẹ nhàng sảng khoái, chua chua ngọt ngọt, lại có chút tình nồng ý mật, thật sự khiến lòng người dễ chịu.

Chapter
1 Chương 1: 1: Không Sao Chỉ Cần Em Ấy Dám Gả Thì Ta Dám Lấy
2 Chương 2: 2: Đừng Nhìn
3 Chương 3: 3: Giao Cho Ta
4 Chương 4: 4: Hay Là Ngươi Cũng Lên Giường Ngủ Đi
5 Chương 5: 5: Sao Chàng Về Muộn Thế
6 Chương 6: 6: Ta Có Tên
7 Chương 7: 7: Rất Dễ Thương
8 Chương 8: 8: Chúng Ta Đã Là Người Một Nhà
9 Chương 9: 9: Chồi Nhỏ
10 Chương 10: 10: Ta Có Thể Chạm Vào Không
11 Chương 11: 11: Là Ngươi!
12 Chương 12: 12: Trộm Dao Găm
13 Chương 13: 13: Chàng Ghen À
14 Chương 14: 14: Thẩm Thanh Đường Không Vui
15 Chương 15: 15: Em Đợi Một Chút Có Được Không
16 Chương 16: 16: Ta Chính Là Tần Di Vị Công Tử Này Có Vấn Đề Gì
17 Chương 17: 17: Em Sợ
18 Chương 18: 18: Em Yếu Ớt Như Vậy Có Phải Liên Lụy Đến Chàng Rồi Không
19 Chương 19: 19: Em Sẽ Không Cho Phép Chàng Lén Hôn Em Nữa
20 Chương 20: 20: Khi Biến Cố Xảy Đến Luôn Khiến Người Ta Bất Ngờ Không Kịp Phòng Bị
21 Chương 21: 21: Tần Di Chàng Ấy Điên Rồi Sao
22 Chương 22: 22: Tà Tu
23 Chương 23: 23: Chồi Nhỏ Cũng Biết Ngại Ngùng
24 Chương 24: 24: Hoàng Kim Thảo Thượng Phẩm
25 Chương 25: 25: Ngọt Lắm Rất Ngon
26 Chương 26: 26: Vậy Mà Dám Để Đường Nhi Nấu Cơm Cho Bọn Nó Ăn
27 Chương 27: 27: Ta Không Có Sở Thích Nhốt Đạo Lữ
28 Chương 28: 28: Ngươi Thật Sự Là Tà Tu Sao!
29 Chương 29: 29: Lan Đình Chàng Cương Rồi
30 Chương 30: 30: Nuốt Sống Nó Ăn Sạch Nó! Sẽ Trở Nên Mạnh Mẽ Hơn
31 Chương 31: 31: Không Phải Ngươi Chết Thì Ta Chết
32 Chương 32: 32: Bị Lâm Cẩn Du Hủy Hôn Là Tâm Bệnh Của Thẩm Thanh Ngạn
33 Chương 33: 33: Trả Lại Trong Sạch Cho Ngươi!
34 Chương 34: 34: Ta Không Phải Tà Tu Thì Có Gì Sai
35 Chương 35: 35: Lan Đình Em Có Thể Rút Lại Lời Nói Của Mình Không
36 Chương 36: 36: Lan Đình Em Không Muốn Đi Trước Chàng Em Muốn Ở Bên Chàng Thật Lâu
37 Chương 37: 37: Đừng Đối Xử Với Ta Như Một Đứa Trẻ
38 Chương 38: 38: Lâm Cẩn Du
39 Chương 39: 39: Có Một Người Bạn Đời Thông Minh Như Ngươi Hắn Nhất Định Sẽ Không Kém Cỏi
40 Chương 40: 40: Một Vốn Bốn Lời
41 Chương 41: 41: Song Tu
42 Chương 42: 42: Như Thế Nào Là Say Quắc Cần Câu
43 Chương 43: 43: Chàng Đoán Xem
44 Chương 44: 44: Còn Đáng Sợ Hơn Cả Cái Chết Chính Là Tan Xương Nát Thịt!
45 Chương 45: 45: Mặc Cho Những Chiếc Vảy Sắc Nhọn Hằn Lên Những Vết Đỏ Li Ti Trên Làn Da Mỏng Manh Của Cậu Cậu Vẫn Không Buông
46 Chương 46: 46: Hôn Ta Đi
47 Chương 47: 47: Tiểu Yêu Quái
48 Chương 48: 48: Hai Cái Ấy
49 Chương 49: 49: Thượng Ngươi Chê Ta
50 Chương 50: 50: Hạ Người Đẹp Cưng Có Muốn Bái Ta Làm Sư Phụ Không Nè
51 Chương 51: 51: Thấy Đàn Ông Liền Đi Không Nổi
52 Chương 52: 52: Không Biết Em Đã Bắt Nạt Ta Bao Nhiêu Lần Ta Chỉ Bắt Nạt Lại Em Một Lần Đã Không Được Rồi
53 Chương 53: 53: Con Lai Giữa Rồng Và Rắn
54 Chương 54: 54: Sư Tôn Của Ngươi Là Ai Là Lê Trường Phong Thì Miễn Bàn
55 Chương 55: 55: Aww!
56 Chương 56: 56: Chàng Ghét Bỏ Em Rồi Sao Nbsp;
57 Chương 57: 57: Vậy Thì Em Thưởng Cho Ta Trước Đi
58 Chương 58: 58: Lê Trường Phong Rốt Cuộc Ngươi Có Trái Tim Không!
59 Chương 59: 59: Ra Tay Trước Sẽ Chiếm Được Nhiều Lợi Thế
60 Chương 60: 60: Nếu Như Ngươi Tự Phế Tu Vi Ta Sẽ Cho Ngươi Một Con Đường Sống
61 Chương 61: 61: Sao Lại Có Người Như Em Chứ
62 Chương 62: 62: Nếu Con Bị Buộc Phải Lựa Chọn Con Có Vui Được Không
63 Chương 63: 63: Mỗi Lần Vào Thời Khắc Mấu Chốt Hình Như Hắn Chẳng Thể Giúp Được Gì…
64 Chương 64: 64: Có Ta Ở Đây Rồi Không Sợ Nữa
65 Chương 65: 65: Sao Chàng Vẫn Còn Ngây Thơ Như Vậy
66 Chương 66: 66: Làm Sao Có Thể Trơ Mắt Nhìn Thẩm Thanh Đường Chết Được Chứ
67 Chương 67: 67: Người Tính Không Bằng Trời Tính
68 Chương 68: 68: Có Những Chuyện Phải Trải Qua Mới Biết Được
69 Chương 69: 69: Lão Hổ Không Phát Uy Lại Thực Sự Coi Hắn Là Mèo Bệnh Sao
70 Chương 70: 70: Những Vết Sẹo Đã Thực Sự Mờ Đi…
71 Chương 71: 71: Tương Lai Còn Dài
72 Chương 72: 72: Những Vết Sẹo Đã Thực Sự Mờ Đi…
73 Chương 73: 73: Tương Lai Còn Dài
74 Chương 74: 74: Đương Kim Thái Tử Cung Minh Trạch
75 Chương 75: 75: Có Những Thế Lực Không Phải Ngươi Muốn Chống Lại Là Có Thể Chống Lại Được
76 Chương 76: 76: Cái Đuôi Này Nếu Dùng Thuốc Dán Vào Có Thể Dính Đến Mười Hai Canh Giờ
77 Chương 77: 77: Nửa Kín Nửa Hở Đôi Khi Mới Khiến Người Ta Rung Động Nhất
78 Chương 78: 78: Chỉ Là Một Tên Bình Hoa Di Động Thôi Đáng Giá Ngươi Phải Như Thế Sao
79 Chương 79: 79: Nhưng Đôi Khi Bạn Sợ Cái Gì Cái Đó Sẽ Đến
80 Chương 80: 80: Mọi Người ! ! !
81 Chương 81: 81: Đảm Bảo Sẽ Ghen Đến Phát Điên Luôn
82 Chương 82: 82: Uống Hết Ly Rượu Này Ta Sẽ Đi Theo Ngươi
83 Chương 83: 83: Vậy Là Chàng Chỉ Vì Muốn Nâng Cao Tu Vi Mới Song Tu Với Em Sao
84 Chương 84: 84: Tình Căn Của Ngươi Đâu Tình Căn Của Ngươi Đâu Mất Rồi!
85 Chương 85: 85: Cung Phất Vũ Hiện Tại Vẫn Còn Nhớ Rõ Tiếng Kêu Thống Khổ Của Lê Trường Phong Khi Đó
86 Chương 86: 86: Diệt Cỏ Phải Diệt Tận Gốc
87 Chương 87: 87: Là Chàng Sao Đã Mười Năm Rồi Chàng Thật Sự Trở Về Rồi Sao
88 Chương 88: 88: Trước Mặt Một Đằng Sau Lưng Một Nẻo Đạo Lữ Của Ngươi Có Biết Ngươi Như Vậy Không
89 Chương 89: 89: “lâm Cẩn Du” Của Anh… Tại Sao Lại Thành Ra Thế Này
90 Chương 90: 90: Có Lẽ Đây Là Sự Sắp Đặt Của Số Phận
91 Chương 91: 91: Đi Một Vòng Lớn Như Vậy Người Vẫn Thuộc Về Hắn
92 Chương 92: 92: Ngươi Sẽ Không Bao Giờ Tìm Được Người Thực Sự Đã Cứu Ngươi Năm Đó
93 Chương 93: 93: Hải Đường Và Phong Lan
94 Chương 94: 94: Tốt Hơn Hết Ngươi Đừng Giấu Ta Chuyện Gì
95 Chương 95: 95: Người Đã Cứu Cung Minh Trạch Chính Là Thẩm Thanh Đường
96 Chương 96: 96: Hình Như Điện Hạ Không Hoan Nghênh Ta
97 Chương 97: 97: Mưa Thuận Gió Hòa Vs Chu Tước Viêm Thiên
98 Chương 98: 98: Bái Ta Làm Sư Phụ Đi
99 Chương 99: 99: Rượu Mời Không Uống Muốn Uống Rượu Phạt
100 Chương 100: 100: Chỉ Có Thể Trơ Mắt Nhìn Tần Di Bị Quốc Sư Tra Tấn
101 Chương 101: 101: Nước Mắt Của Chàng Nhỏ Vào Vết Thương Của Em Rồi…
102 Chương 102: 102: Đó Là Bởi Vì Em Không Biết Tên Đó Đáng Sợ Như Thế Nào
103 Chương 103: 103: Nhà Cũ Của Thẩm Gia Có Một Cây Hòe Sao
104 Chương 104: 104: Cá Chép Vượt Long Môn Hóa Rồng Mười Ngàn Con E Là Chỉ Được Một Con Còn Lại Đều Chết Không Toàn Thây
105 Chương 105: 105: Trước Giờ Chỉ Có Mình Em
106 Chương 106: 106: Hai Người Nam Nhân Vốn Dĩ Không Thể Sinh Con
107 Chương 107: 107: Ái Lữ Thẩm Thanh Đường Chi Mộ
108 Chương 108: 108: Sao Ngươi Lại Không Biết Quý Trọng Bản Thân Mình Như Vậy
109 Chương 109: 109: Sao Ngươi Lại Không Biết Quý Trọng Bản Thân Mình Như Vậy
110 Chương 110: 110: Đây Chính Là Thiên Mệnh
111 Chương 111: 111: Em Cảm Thấy Chàng Không Còn Thích Em Nữa Rồi
112 Chương 112: 112: Ta Là Muốn Em Ở Bên Cạnh Ta Chứ Không Phải Quấn Ta Như Đòn Bánh Tét
113 Chương 113: 113: Nhao Nhao!
114 Chương 114: 114: Một Bước Cuối Cùng Thập Tử Nhất Sinh
115 Chương 115: 115: Thẩm Thanh Đường Của Hiện Tại Sẽ Không Đợi Được Lan Đình Của Em Ấy
116 Chương 116: 116: Không Qua Cơn Bĩ Cực Làm Sao Đến Hồi Thái Lai
117 Chương 117: 117: Lan Đình Thật Đẹp Trai
118 Chương 118: 118: Vì Sức Khỏe Của Đạo Lữ Ngươi Cũng Nên Lấy Một Ít Đi Chứ
119 Chương 119: 119: Bây Giờ Em Chính Là Điểm Yếu Duy Nhất Của Ngũ Trảo Kim Long
120 Chương 120: 120: Mọi Người Không Cần Phải Trốn Tránh Nữa Đã Đến Lúc Chiến Đấu Rồi
121 Chương 121: 121: Tất Nhiên Là Có Ân Báo Ân Có Thù Báo Thù
122 Chương 122: 122: Các Ngươi Đang Nói Ta Sao
123 Chương 123: 123: Ngươi Có Cảm Thấy Quốc Sư Giống Lâm Cẩn Du Không
124 Chương 124: 124: Nếu Em Còn Suy Nghĩ Nhiều Như Vậy Chính Là Không Tin Tưởng Phu Quân Của Em
125 Chương 125: 125: Có Phải Đệ Nhất Cao Thủ Hay Không Chẳng Phải Đánh Một Trận Liền Biết Sao
126 Chương 126: 126: Từ Nay Trở Đi Vị Đệ Nhất Cao Thủ Này Sẽ Đảm Nhận Vị Trí Quốc Sư
127 Chương 127: 127: Một Thân Hình Khổng Lồ Đen Kịt Chui Từ Dưới Lòng Đất Lên Bay Ra Khỏi Tầng Mây Sấm Sét
128 Chương 128: 128: Chia Tách Phục Hồi Bất Tử Vô Tận
129 Chương 129: 129: Lan Đình Emtrở Về Rồi
130 Chương 130: 130: Xóa Bỏ Quân Chủ Tam Tộc Bình Đẳng
131 Chương 131: 131: Chẳng Lẽ Thẩm Thanh Đường Cậu Còn Chưa Đủ Tốt Sao Không Xứng Với Tần Di Sao
132 Chương 132: 132: Người Thì Đẹp Bánh Nếp Thì Thơm…
133 Chương 133: 133: Giờ Em Chê Ta Không Có Tiền Sao
134 Chương 134: 134: Có Một Người Bạn Đời Tuyệt Thế Vô Song Như Vậy Ai Lại Muốn Lấy Người Khác Nữa Chứ
135 Chương 135: 135: Ta Ghen Tị
136 Chương 136: 136: Bắt Được Chàng Rồi! Ta Cũng Bắt Được Em Rồi
137 Chương 137: 137: Pn1 Ltpxcpv Sau Này Không Được Làm Như Vậy Nữa
138 Chương 138: 138: Pn2 Ltpxcpv Ta Đã Hứa Với Y Rồi Cả Đời Này Ta Phải Làm Sư Tôn Của Y
139 Chương 139: 139: Pn3 Ltpxcpv Từ Giờ Trở Đi Duyên Phận Sư Đồ Của Chúng Ta Chấm Hết
140 Chương 140: 140: Pn4 Ltpxcpv Tình Căn Của Hắn Đâu Rồi!
141 Chương 141: 141: Pn5 Ltpxcpv Dữ Dội Nóng Bỏng Và Đầy Chiếm Hữu
142 Chương 142: 142: Pn6 Ttnxmp Nếu Đệ Không Ngại Ta Cũng Có Thể Làm Ca Ca Của Đệ
143 Chương 143: 143: Pn7 Ttnxmp Vậy Ta Không Làm Ca Ca Của Đệ Nữa Có Thể Làm Bạn Đời Của Đệ Không
144 Chương 144: 144: Pn8 Cmtxhlt Em Mang Con Của Chúng Mình Đến Gặp Chàng Đây!
145 Chương 145: 145: Pn9 Cmtxhlt Hai Chúng Ta Rất Xứng Đôi
146 Chương 146: 146: Pn10 Tdxttd Mọi Người Đều Nói Một Ngày Không Gặp Như Cách Ba Thu
Chapter

Updated 146 Episodes

1
Chương 1: 1: Không Sao Chỉ Cần Em Ấy Dám Gả Thì Ta Dám Lấy
2
Chương 2: 2: Đừng Nhìn
3
Chương 3: 3: Giao Cho Ta
4
Chương 4: 4: Hay Là Ngươi Cũng Lên Giường Ngủ Đi
5
Chương 5: 5: Sao Chàng Về Muộn Thế
6
Chương 6: 6: Ta Có Tên
7
Chương 7: 7: Rất Dễ Thương
8
Chương 8: 8: Chúng Ta Đã Là Người Một Nhà
9
Chương 9: 9: Chồi Nhỏ
10
Chương 10: 10: Ta Có Thể Chạm Vào Không
11
Chương 11: 11: Là Ngươi!
12
Chương 12: 12: Trộm Dao Găm
13
Chương 13: 13: Chàng Ghen À
14
Chương 14: 14: Thẩm Thanh Đường Không Vui
15
Chương 15: 15: Em Đợi Một Chút Có Được Không
16
Chương 16: 16: Ta Chính Là Tần Di Vị Công Tử Này Có Vấn Đề Gì
17
Chương 17: 17: Em Sợ
18
Chương 18: 18: Em Yếu Ớt Như Vậy Có Phải Liên Lụy Đến Chàng Rồi Không
19
Chương 19: 19: Em Sẽ Không Cho Phép Chàng Lén Hôn Em Nữa
20
Chương 20: 20: Khi Biến Cố Xảy Đến Luôn Khiến Người Ta Bất Ngờ Không Kịp Phòng Bị
21
Chương 21: 21: Tần Di Chàng Ấy Điên Rồi Sao
22
Chương 22: 22: Tà Tu
23
Chương 23: 23: Chồi Nhỏ Cũng Biết Ngại Ngùng
24
Chương 24: 24: Hoàng Kim Thảo Thượng Phẩm
25
Chương 25: 25: Ngọt Lắm Rất Ngon
26
Chương 26: 26: Vậy Mà Dám Để Đường Nhi Nấu Cơm Cho Bọn Nó Ăn
27
Chương 27: 27: Ta Không Có Sở Thích Nhốt Đạo Lữ
28
Chương 28: 28: Ngươi Thật Sự Là Tà Tu Sao!
29
Chương 29: 29: Lan Đình Chàng Cương Rồi
30
Chương 30: 30: Nuốt Sống Nó Ăn Sạch Nó! Sẽ Trở Nên Mạnh Mẽ Hơn
31
Chương 31: 31: Không Phải Ngươi Chết Thì Ta Chết
32
Chương 32: 32: Bị Lâm Cẩn Du Hủy Hôn Là Tâm Bệnh Của Thẩm Thanh Ngạn
33
Chương 33: 33: Trả Lại Trong Sạch Cho Ngươi!
34
Chương 34: 34: Ta Không Phải Tà Tu Thì Có Gì Sai
35
Chương 35: 35: Lan Đình Em Có Thể Rút Lại Lời Nói Của Mình Không
36
Chương 36: 36: Lan Đình Em Không Muốn Đi Trước Chàng Em Muốn Ở Bên Chàng Thật Lâu
37
Chương 37: 37: Đừng Đối Xử Với Ta Như Một Đứa Trẻ
38
Chương 38: 38: Lâm Cẩn Du
39
Chương 39: 39: Có Một Người Bạn Đời Thông Minh Như Ngươi Hắn Nhất Định Sẽ Không Kém Cỏi
40
Chương 40: 40: Một Vốn Bốn Lời
41
Chương 41: 41: Song Tu
42
Chương 42: 42: Như Thế Nào Là Say Quắc Cần Câu
43
Chương 43: 43: Chàng Đoán Xem
44
Chương 44: 44: Còn Đáng Sợ Hơn Cả Cái Chết Chính Là Tan Xương Nát Thịt!
45
Chương 45: 45: Mặc Cho Những Chiếc Vảy Sắc Nhọn Hằn Lên Những Vết Đỏ Li Ti Trên Làn Da Mỏng Manh Của Cậu Cậu Vẫn Không Buông
46
Chương 46: 46: Hôn Ta Đi
47
Chương 47: 47: Tiểu Yêu Quái
48
Chương 48: 48: Hai Cái Ấy
49
Chương 49: 49: Thượng Ngươi Chê Ta
50
Chương 50: 50: Hạ Người Đẹp Cưng Có Muốn Bái Ta Làm Sư Phụ Không Nè
51
Chương 51: 51: Thấy Đàn Ông Liền Đi Không Nổi
52
Chương 52: 52: Không Biết Em Đã Bắt Nạt Ta Bao Nhiêu Lần Ta Chỉ Bắt Nạt Lại Em Một Lần Đã Không Được Rồi
53
Chương 53: 53: Con Lai Giữa Rồng Và Rắn
54
Chương 54: 54: Sư Tôn Của Ngươi Là Ai Là Lê Trường Phong Thì Miễn Bàn
55
Chương 55: 55: Aww!
56
Chương 56: 56: Chàng Ghét Bỏ Em Rồi Sao Nbsp;
57
Chương 57: 57: Vậy Thì Em Thưởng Cho Ta Trước Đi
58
Chương 58: 58: Lê Trường Phong Rốt Cuộc Ngươi Có Trái Tim Không!
59
Chương 59: 59: Ra Tay Trước Sẽ Chiếm Được Nhiều Lợi Thế
60
Chương 60: 60: Nếu Như Ngươi Tự Phế Tu Vi Ta Sẽ Cho Ngươi Một Con Đường Sống
61
Chương 61: 61: Sao Lại Có Người Như Em Chứ
62
Chương 62: 62: Nếu Con Bị Buộc Phải Lựa Chọn Con Có Vui Được Không
63
Chương 63: 63: Mỗi Lần Vào Thời Khắc Mấu Chốt Hình Như Hắn Chẳng Thể Giúp Được Gì…
64
Chương 64: 64: Có Ta Ở Đây Rồi Không Sợ Nữa
65
Chương 65: 65: Sao Chàng Vẫn Còn Ngây Thơ Như Vậy
66
Chương 66: 66: Làm Sao Có Thể Trơ Mắt Nhìn Thẩm Thanh Đường Chết Được Chứ
67
Chương 67: 67: Người Tính Không Bằng Trời Tính
68
Chương 68: 68: Có Những Chuyện Phải Trải Qua Mới Biết Được
69
Chương 69: 69: Lão Hổ Không Phát Uy Lại Thực Sự Coi Hắn Là Mèo Bệnh Sao
70
Chương 70: 70: Những Vết Sẹo Đã Thực Sự Mờ Đi…
71
Chương 71: 71: Tương Lai Còn Dài
72
Chương 72: 72: Những Vết Sẹo Đã Thực Sự Mờ Đi…
73
Chương 73: 73: Tương Lai Còn Dài
74
Chương 74: 74: Đương Kim Thái Tử Cung Minh Trạch
75
Chương 75: 75: Có Những Thế Lực Không Phải Ngươi Muốn Chống Lại Là Có Thể Chống Lại Được
76
Chương 76: 76: Cái Đuôi Này Nếu Dùng Thuốc Dán Vào Có Thể Dính Đến Mười Hai Canh Giờ
77
Chương 77: 77: Nửa Kín Nửa Hở Đôi Khi Mới Khiến Người Ta Rung Động Nhất
78
Chương 78: 78: Chỉ Là Một Tên Bình Hoa Di Động Thôi Đáng Giá Ngươi Phải Như Thế Sao
79
Chương 79: 79: Nhưng Đôi Khi Bạn Sợ Cái Gì Cái Đó Sẽ Đến
80
Chương 80: 80: Mọi Người ! ! !
81
Chương 81: 81: Đảm Bảo Sẽ Ghen Đến Phát Điên Luôn
82
Chương 82: 82: Uống Hết Ly Rượu Này Ta Sẽ Đi Theo Ngươi
83
Chương 83: 83: Vậy Là Chàng Chỉ Vì Muốn Nâng Cao Tu Vi Mới Song Tu Với Em Sao
84
Chương 84: 84: Tình Căn Của Ngươi Đâu Tình Căn Của Ngươi Đâu Mất Rồi!
85
Chương 85: 85: Cung Phất Vũ Hiện Tại Vẫn Còn Nhớ Rõ Tiếng Kêu Thống Khổ Của Lê Trường Phong Khi Đó
86
Chương 86: 86: Diệt Cỏ Phải Diệt Tận Gốc
87
Chương 87: 87: Là Chàng Sao Đã Mười Năm Rồi Chàng Thật Sự Trở Về Rồi Sao
88
Chương 88: 88: Trước Mặt Một Đằng Sau Lưng Một Nẻo Đạo Lữ Của Ngươi Có Biết Ngươi Như Vậy Không
89
Chương 89: 89: “lâm Cẩn Du” Của Anh… Tại Sao Lại Thành Ra Thế Này
90
Chương 90: 90: Có Lẽ Đây Là Sự Sắp Đặt Của Số Phận
91
Chương 91: 91: Đi Một Vòng Lớn Như Vậy Người Vẫn Thuộc Về Hắn
92
Chương 92: 92: Ngươi Sẽ Không Bao Giờ Tìm Được Người Thực Sự Đã Cứu Ngươi Năm Đó
93
Chương 93: 93: Hải Đường Và Phong Lan
94
Chương 94: 94: Tốt Hơn Hết Ngươi Đừng Giấu Ta Chuyện Gì
95
Chương 95: 95: Người Đã Cứu Cung Minh Trạch Chính Là Thẩm Thanh Đường
96
Chương 96: 96: Hình Như Điện Hạ Không Hoan Nghênh Ta
97
Chương 97: 97: Mưa Thuận Gió Hòa Vs Chu Tước Viêm Thiên
98
Chương 98: 98: Bái Ta Làm Sư Phụ Đi
99
Chương 99: 99: Rượu Mời Không Uống Muốn Uống Rượu Phạt
100
Chương 100: 100: Chỉ Có Thể Trơ Mắt Nhìn Tần Di Bị Quốc Sư Tra Tấn
101
Chương 101: 101: Nước Mắt Của Chàng Nhỏ Vào Vết Thương Của Em Rồi…
102
Chương 102: 102: Đó Là Bởi Vì Em Không Biết Tên Đó Đáng Sợ Như Thế Nào
103
Chương 103: 103: Nhà Cũ Của Thẩm Gia Có Một Cây Hòe Sao
104
Chương 104: 104: Cá Chép Vượt Long Môn Hóa Rồng Mười Ngàn Con E Là Chỉ Được Một Con Còn Lại Đều Chết Không Toàn Thây
105
Chương 105: 105: Trước Giờ Chỉ Có Mình Em
106
Chương 106: 106: Hai Người Nam Nhân Vốn Dĩ Không Thể Sinh Con
107
Chương 107: 107: Ái Lữ Thẩm Thanh Đường Chi Mộ
108
Chương 108: 108: Sao Ngươi Lại Không Biết Quý Trọng Bản Thân Mình Như Vậy
109
Chương 109: 109: Sao Ngươi Lại Không Biết Quý Trọng Bản Thân Mình Như Vậy
110
Chương 110: 110: Đây Chính Là Thiên Mệnh
111
Chương 111: 111: Em Cảm Thấy Chàng Không Còn Thích Em Nữa Rồi
112
Chương 112: 112: Ta Là Muốn Em Ở Bên Cạnh Ta Chứ Không Phải Quấn Ta Như Đòn Bánh Tét
113
Chương 113: 113: Nhao Nhao!
114
Chương 114: 114: Một Bước Cuối Cùng Thập Tử Nhất Sinh
115
Chương 115: 115: Thẩm Thanh Đường Của Hiện Tại Sẽ Không Đợi Được Lan Đình Của Em Ấy
116
Chương 116: 116: Không Qua Cơn Bĩ Cực Làm Sao Đến Hồi Thái Lai
117
Chương 117: 117: Lan Đình Thật Đẹp Trai
118
Chương 118: 118: Vì Sức Khỏe Của Đạo Lữ Ngươi Cũng Nên Lấy Một Ít Đi Chứ
119
Chương 119: 119: Bây Giờ Em Chính Là Điểm Yếu Duy Nhất Của Ngũ Trảo Kim Long
120
Chương 120: 120: Mọi Người Không Cần Phải Trốn Tránh Nữa Đã Đến Lúc Chiến Đấu Rồi
121
Chương 121: 121: Tất Nhiên Là Có Ân Báo Ân Có Thù Báo Thù
122
Chương 122: 122: Các Ngươi Đang Nói Ta Sao
123
Chương 123: 123: Ngươi Có Cảm Thấy Quốc Sư Giống Lâm Cẩn Du Không
124
Chương 124: 124: Nếu Em Còn Suy Nghĩ Nhiều Như Vậy Chính Là Không Tin Tưởng Phu Quân Của Em
125
Chương 125: 125: Có Phải Đệ Nhất Cao Thủ Hay Không Chẳng Phải Đánh Một Trận Liền Biết Sao
126
Chương 126: 126: Từ Nay Trở Đi Vị Đệ Nhất Cao Thủ Này Sẽ Đảm Nhận Vị Trí Quốc Sư
127
Chương 127: 127: Một Thân Hình Khổng Lồ Đen Kịt Chui Từ Dưới Lòng Đất Lên Bay Ra Khỏi Tầng Mây Sấm Sét
128
Chương 128: 128: Chia Tách Phục Hồi Bất Tử Vô Tận
129
Chương 129: 129: Lan Đình Emtrở Về Rồi
130
Chương 130: 130: Xóa Bỏ Quân Chủ Tam Tộc Bình Đẳng
131
Chương 131: 131: Chẳng Lẽ Thẩm Thanh Đường Cậu Còn Chưa Đủ Tốt Sao Không Xứng Với Tần Di Sao
132
Chương 132: 132: Người Thì Đẹp Bánh Nếp Thì Thơm…
133
Chương 133: 133: Giờ Em Chê Ta Không Có Tiền Sao
134
Chương 134: 134: Có Một Người Bạn Đời Tuyệt Thế Vô Song Như Vậy Ai Lại Muốn Lấy Người Khác Nữa Chứ
135
Chương 135: 135: Ta Ghen Tị
136
Chương 136: 136: Bắt Được Chàng Rồi! Ta Cũng Bắt Được Em Rồi
137
Chương 137: 137: Pn1 Ltpxcpv Sau Này Không Được Làm Như Vậy Nữa
138
Chương 138: 138: Pn2 Ltpxcpv Ta Đã Hứa Với Y Rồi Cả Đời Này Ta Phải Làm Sư Tôn Của Y
139
Chương 139: 139: Pn3 Ltpxcpv Từ Giờ Trở Đi Duyên Phận Sư Đồ Của Chúng Ta Chấm Hết
140
Chương 140: 140: Pn4 Ltpxcpv Tình Căn Của Hắn Đâu Rồi!
141
Chương 141: 141: Pn5 Ltpxcpv Dữ Dội Nóng Bỏng Và Đầy Chiếm Hữu
142
Chương 142: 142: Pn6 Ttnxmp Nếu Đệ Không Ngại Ta Cũng Có Thể Làm Ca Ca Của Đệ
143
Chương 143: 143: Pn7 Ttnxmp Vậy Ta Không Làm Ca Ca Của Đệ Nữa Có Thể Làm Bạn Đời Của Đệ Không
144
Chương 144: 144: Pn8 Cmtxhlt Em Mang Con Của Chúng Mình Đến Gặp Chàng Đây!
145
Chương 145: 145: Pn9 Cmtxhlt Hai Chúng Ta Rất Xứng Đôi
146
Chương 146: 146: Pn10 Tdxttd Mọi Người Đều Nói Một Ngày Không Gặp Như Cách Ba Thu