Chương 84: 84: Tình Căn Của Ngươi Đâu Tình Căn Của Ngươi Đâu Mất Rồi!

Khi Thẩm Thanh Đường chủ động, Tần Di lại trở nên dè dặt hơn.

Ai biểu Thẩm Thanh Đường đã không biết mà còn thích tán tỉnh người ta chứ?
Hắn giơ tay lên ôm lấy Thẩm Thanh Đường, nhưng Thẩm Thanh Đường lại cứ một mực nhào tới cắn môi hắn, cắn lỗ tai hắn.

Môi Thẩm Thanh Đường vừa mềm vừa thơm, hôn cậu giống như đang ăn kẹo vậy.

Cho dù có cố sức cắn hắn thì vẫn cứ mềm mại như thế, không hề đau, chỉ hơi ngứa, giống như một đứa trẻ đang làm nũng.

Sau khi Thẩm Thanh Đường tự mình hôn bừa bãi một trận, ngược lại còn tự khiến bản thân mệt đến mức ngã vào lồng ngực của Tần Di không muốn ngồi dậy.

Tần Di buồn cười, ôm lấy cậu từ từ ngồi dậy, thò tay vào cổ tay áo trắng tuyết chậm rãi trượt lên.

Với tay áo bằng lụa mềm mượt và mát lạnh, những ngón tay của Tần Di dễ dàng chạm vào khuỷu tay mảnh khảnh của Thẩm Thanh Đường.

Tiếp đó, hắn đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy khuỷu tay mềm mại và tinh xảo của Thẩm Thanh Đường, những ngón tay ấm áp có chút chai sần khiến cả người Thẩm Thanh Đường run lên.

“Không phải đã dặn em mặc áo lót vải lưới rồi sao?” Tần Di đột nhiên nói.

Thẩm Thanh Đường sửng sốt một chút, sau đó cau mày cắn Tần Di một cái: “Thứ đó sao có thể ngày nào cũng mặc được chứ?”
Tần Di cười nhẹ, vừa vuốt ve vừa nắm cổ tay mảnh khảnh của Thẩm Thanh Đường: “Vậy thì, em nên chịu phạt đi.


Ánh mắt Thẩm Thanh Đường khẽ động một chút, không biết vì sao cậu lại đột nhiên trở nên hăng hái, cũng không quan tâm Tần Di đang nghĩ gì, cúi người bắt đầu phanh cổ áo Tần Di.

Tần Di: !
Tần Di liền nắm lấy tay Thẩm Thanh Đường: “Đừng quậy!”
Thẩm Thanh Đường dùng đôi mắt hẹp dài trong veo như nước lặng lẽ nhìn Tần Di một lúc, buồn cười nói: “Chàng như vậy là chỉ cho quan viên đốt lửa không cho dân chúng thắp đèn đấy.


Tần Di: …
Nhưng mà, Tần Di còn chưa kịp giải thích, hắn lại chợt phát hiện ra có cái gì đó không đúng.

Xung quanh có những sợi dây leo xanh lục lặng lẽ vươn ra, từng chút một quấn quanh bắp chân của hắn, dần dần trượt lên trên quấn lấy cánh tay, tứ chi hắn.

Chẳng mấy chốc, Tần Di đã không thể nhúc nhích được nữa.

Tần Di: …
Nếu hắn muốn thoát khỏi những sợi dây leo này cũng được thôi, nhưng những sợi dây leo này quá mảnh, Tần Di cũng không dám dùng sức giật đứt – dù sao đây cũng là một phần của Thẩm Thanh Đường, hắn không thể làm tổn thương Thẩm Thanh Đường được.

Đợi đến khi dây leo khống chế toàn thân Tần Di, Thẩm Thanh Đường mới chậm rãi ung dung ngồi dậy, trên khuôn mặt trong veo trắng nõn như tuyết nở một nụ cười ranh mãnh: “Này thì cho chàng ngày nào cũng bắt nạt em, bây giờ thì chàng tiêu đời rồi.


Tần Di nhìn ánh sáng lấp lánh trong mắt Thẩm Thanh Đường, bất đắc dĩ nói: “Em muốn chơi trò này thì sớm nói với ta là được, ta cũng sẵn lòng.


Thẩm Thanh Đường cười nhạt, lộ ra vẻ hiểu rõ: “Em mới không tin chàng đâu.


Vừa nói, một sợi dây leo chậm rãi duỗi ra, trước tiên là móc lấy mặt nạ trên mặt Tần Di, từ từ gỡ xuống.

Sau đó, Thẩm Thanh Đường điều khiển những sợi dây leo khác, từ từ chui vào trong cổ tay áo mở rộng của Tần Di.

Tần Di: …
Toan rồi, hình như Thẩm Thanh Đường thực sự chơi lớn rồi.

Hắn vừa muốn dùng chút lực giãy giụa thì Thẩm Thanh Đường đã lập tức cảm nhận được ý đồ của hắn, thế là cậu buồn bã nói: “Nếu bây giờ chàng nghỉ chơi, sau này em sẽ không để ý đến chàng nữa đâu.


Tần Di câm nín.

Ước chừng nửa canh giờ sau, mắt thấy Tần Di sắc mặt đỏ bừng, đôi mắt dài hẹp đỏ thẫm lần đầu tiên bị bao phủ bởi hơi nước ẩn nhẫn chịu đựng, quai hàm thon gầy khẽ run, còn cố hết sức ngưỡng chiếc cổ thon dài lên, Thẩm Thanh Đường cảm thấy trong lòng ngứa ngáy không thôi.

Sau đó cậu lại bổ nhào tới một lần nữa.

Tần Di đột nhiên hừ một tiếng.

Thẩm Thanh Đường lúc này đang nằm trên ngực hắn, cười với hắn bằng đôi mắt sáng ngời.

Hầu kết của Tần Di trượt lên xuống, một lúc lâu sau, hắn cụp mắt xuống, kìm nén nói với giọng khàn khàn: “Nếu em còn quậy nữa, ta sẽ không khách khí nữa đâu.


Hắn chưa bao giờ nỡ lòng đối xử tàn nhẫn với Thẩm Thanh Đường như vậy.

Mà Thẩm Thanh Đường lại chẳng đau lòng hắn chút nào cả…
Thẩm Thanh Đường hoàn toàn không phát giác được sự nguy hiểm, lúc này còn mang theo ý cười nhẹ giọng nói: “Không khách khí như thế nào?”
Tần Di nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thở ra một hơi nóng hổi.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa, ánh sáng trong mắt hắn nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Thẩm Thanh Đường là Mộc linh căn, trời sinh rất nhạy cảm với nguy hiểm, lúc này theo bản năng cậu muốn nhảy xuống giường chạy trốn, nhưng Tần Di lại đột nhiên lật người, dùng cổ chân kéo cậu lại.

Thẩm Thanh Đường xong rồi, cậu thật sự xong đời rồi.

Lúc này, Tần Di đem cậu ôm vào trong ngực, chậm rãi cúi đầu, hôn l/ên c/ần cổ trắng nõn, lưu lại mấy dấu hôn đỏ ửng.

Thẩm Thanh Đường run lẩy bẩy.

Lần này Tần Di một chút cũng không thương xót, chỉ chầm chậm nắm chặt cổ tay trắng tuyết kia, khiến cho người nào đó không trốn đi đâu được.

·
Trong sân quán trọ thoang thoảng hương sữa, khi màn đêm buông xuống, sương mù ngoài cửa sổ dần dần ngưng tụ lại như màu sữa trắng.

Có ai đó đang đun sôi sữa.

Cái nồi nhỏ bằng bạc rất tinh xảo xinh xắn, bên trong có sữa trắng ngà đang sôi ùng ục rất đẹp mắt.

Ngọn lửa bên dưới sáng bập bùng, cứ thế mà liếm đáy nồi bạc từng chút một, khiến cho sữa trong nồi sủi bọt trắng xóa.

Sau đó, lửa mạnh hơn, sữa trong nồi thậm chí còn sôi lên từng lớp bọt sữa trắng đục, nhỏ giọt xuống mép nồi, nhỏ vào trong lửa, khiến cho ngọn lửa càng cháy bùng lên sáng ngời.

Cuối cùng, sữa trong nồi bắt đầu run rẩy sủi bọt vang lên tiếng xèo xèo.

Cũng không biết qua bao lâu, đột nhiên có người chao ôi một tiếng: “Sữa của ta!”
Nhất thời, cả quán trọ đều nghe thấy.

Không bao lâu sau, cửa phòng Tần Di bị gõ nhẹ, bên ngoài truyền đến một tiếng hỏi dò: “Quý khách, ông chủ của bọn ta vừa mới đun quá nhiều sữa, ngài có muốn uống một chút không?”
Tần Di ánh mắt khẽ động, nhàn nhạt cười một tiếng, cúi đầu hôn lên đôi gò má trắng nõn đang đỏ bừng ở trong ngực hắn, hàm ý sâu xa thấp giọng nói: “Không cần.


“Ta vừa mới uống xong.


Thẩm Thanh Đường: …
·
Bên này là yêu đương mật ngọt, còn bên kia là tranh cãi hỗn loạn.

Lê Trường Phong đưa Cung Phất Vũ trở về Thủ Dương Tông.

Hai người vừa đáp xuống đất, dáng đi của Lê Trường Phong hình như hơi loạng choạng.

Cung Phất Vũ sắc mặt trầm xuống, lập tức bố trí cấm chế xung quanh sân viện, sau đó đỡ lấy Lê Trường Phong.

Nhìn gương mặt trắng như sương của Lê Trường Phong giờ phút này đã nhuộm màu đỏ ửng, Cung Phất Vũ không hiểu sao lại cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, biết rõ còn cố ý hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
Lê Trường Phong: …
Lập tức, Lê Trường Phong muốn đẩy Cung Phất Vũ ra, trầm giọng nói: “Ta tự nghĩ cách, ngươi tránh xa ta ra.


Nhưng mà lúc này Lê Trường Phong bước đi đã rất loạng choạng, ánh mắt thường ngày sáng tỏ của hắn, giờ phút này đã lộ ra một loại mờ mịt mỏng manh khó mà giải thích được.

Cung Phất Vũ trầm mặc một lát, sau khi hạ quyết tâm, y liền siết chặt cổ tay Lê Trường Phong, nói: “Nếu ta không buông ngươi ra thì sao?”
Lời nói của Cung Phất Vũ khiến Lê Trường Phong hơi sững người.

Không biết qua bao lâu, Lê Trường Phong xoay gương mặt lạnh lùng đẫm mồ hôi qua, yên lặng nhìn Cung Phất Vũ.

Mặc dù đôi mắt hắn mơ hồ, nhưng vẻ mặt hắn không hiểu sao lại rất lạnh lùng.

Rồi hắn đè thấp giọng nói: “Lúc trước ta giấu em, là ta không đúng.


Nhìn thấy Lê Trường Phong như vậy, tim Cung Phất Vũ đập lỡ một nhịp, trong lòng đột nhiên sinh ra dự cảm chẳng lành.

Sau đó, y thấy Lê Trường Phong lẳng lặng nhắm mắt lại, khàn giọng nói: “Ta không có tình căn, cho nên không thể cùng bất cứ ai kết thành đạo lữ.


“Ta không muốn hại em-“
“Lê Trường Phong!”
Cung Phất Vũ đột nhiên nổi giận.

Sau đó y cười lạnh nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Lê Trường Phong: “Nếu ngươi không có tình căn, thì làm sao có thể động tâm với ta ở trong Mộng Hạc cảnh?! Ngươi nói dối thì cũng phải có căn cứ chứ!”
“Mộng Hạc cảnh…?”
Lê Trường Phong sửng sốt, sau đó hoàn hồn lại: “Em thấy hết rồi sao?”
Cung Phất Vũ nghiến răng nghiến lợi: “Ta đương nhiên nhìn thấy!”
Nói đến đó, Cung Phất Vũ cũng không quan tâm Lê Trường Phong giải thích gì nữa, trực tiếp đẩy hắn vào lan can.

Lê Trường Phong muốn giãy giụa, lại bị Cung Phất Vũ kiên quyết giữ chặt.

Sau đó, Cung Phất Vũ lấy ra một viên đan dược màu tím, ép Lê Trường Phong nuốt nó, sau đó đặt lòng bàn tay lên ngực Lê Trường Phong, cưỡng ép truyền linh thức của mình vào đó mà không có bất kỳ sự dịu dàng nào.

Y thật sự không tin Lê Trường Phong không thể động tì/nh mấy lời nói nhảm đó.

Hôm nay, y muốn Lê Trường Phong động tìn/h, y muốn chính miệng Lê Trường Phong thừa nhận hắn từng thích y!
Tuy nhiên, khi dược tính của đan dược màu tím bùng phát, linh thức của Cung Phất Vũ từ từ xâm nhập vào biển ý thức của Lê Trường Phong.

Cung Phất Vũ quả thực phát hiện có điều gì đó không ổn.

Biển ý thức của Lê Trường Phong một mảnh khô cạn, không có một ngọn cỏ, trống rỗng tiêu điều, không có cái gì cả.

Một lúc sau, Cung Phất Vũ dùng đôi tay run rẩy siết chặt cánh tay Lê Trường Phong, hai mắt đỏ hoe hung dữ nói: “Tình căn của ngươi đâu? Tình căn của ngươi đâu mất rồi?!”
Lê Trường Phong yên lặng nhìn Cung Phất Vũ, dùng giọng điệu vô cùng mờ mịt nhỏ giọng nói: “Ta đã nói với em rồi, ta không có tình căn—— “
“Ngươi nói dối! Ta rõ ràng đã từng nhìn thấy tình căn của ngươi!”
Tay của Cung Phất Vũ càng thêm run rẩy.

Y không chỉ từng nhìn thấy nó, mà còn nhìn thấy mọi thứ bên trong.

Tình căn trong biển y thức của Lê Trường Phong sinh trưởng vô cùng tốt, nó rậm rạp và tươi tốt như một cây đại thụ cao chót vót, lại vô cùng dịu dàng.

Khi gió thổi qua, xanh biếc một mảnh, y đã nhìn thấy mình ở dưới tán cây đó.

Bản thân y mặc một bộ trường bào màu trắng, ngồi trên cành cây, mái tóc đen xoăn xõa trên vai, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng, trên gương mặt xinh đẹp nở một nụ cười rạng rỡ tỏa nắng.

Cách biệt một trời một vực với bản thân y của hiện tại…
Chính vì đã từng nhìn thấy những điều này nên Cung Phất Vũ chưa từng bỏ cuộc.

Y không tin, một tình cảm bền chặt sâu đậm lại trong sáng chân thành như thế, làm sao có thể nói đứt liền đứt chứ?
Rõ ràng là có, tại sao lại biến mất rồi?
Cung Phất Vũ muốn hỏi lại, nhưng lúc này Lê Trường Phong đã nhắm mắt lại, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi nóng rẫy chảy ròng ròng, hắn đã rơi vào trạng thái hôn mê kỳ lạ.

Cung Phất Vũ phục hồi lại tinh thần sau vô số hoài nghi và kinh ngạc, nhận ra điều gì đó, trong lòng khẽ giật mình, y lập tức đỡ lấy Lê Trường Phong.

Đã không còn tình căn, hiển nhiên cũng không thể giải quyết bình thường.

Thuốc đó có uống bao nhiêu đi chăng nữa, căn bản cũng khó mà thuyên giảm được.

Lê Trường Phong cái đồ ngu xuẩn này!
Cung Phất Vũ ôm cơ thể gầy gò nóng bỏng trong vòng tay, giận muốn điên, hận muốn chết.

Nhưng y không thể làm gì được.

Lúc này, y chỉ có thể bế Lê Trường Phong sắp hôn mê lên vội vàng đi vào phòng.

Đúng lúc này, Lê Trường Phong khàn giọng đứt quãng nói: “Em tìm cho ta một ít nước lạnh, ngâm mình… sẽ không sao.


“Câm miệng!”
Lê Trường Phong: …
 
------oOo------

Chapter
1 Chương 1: 1: Không Sao Chỉ Cần Em Ấy Dám Gả Thì Ta Dám Lấy
2 Chương 2: 2: Đừng Nhìn
3 Chương 3: 3: Giao Cho Ta
4 Chương 4: 4: Hay Là Ngươi Cũng Lên Giường Ngủ Đi
5 Chương 5: 5: Sao Chàng Về Muộn Thế
6 Chương 6: 6: Ta Có Tên
7 Chương 7: 7: Rất Dễ Thương
8 Chương 8: 8: Chúng Ta Đã Là Người Một Nhà
9 Chương 9: 9: Chồi Nhỏ
10 Chương 10: 10: Ta Có Thể Chạm Vào Không
11 Chương 11: 11: Là Ngươi!
12 Chương 12: 12: Trộm Dao Găm
13 Chương 13: 13: Chàng Ghen À
14 Chương 14: 14: Thẩm Thanh Đường Không Vui
15 Chương 15: 15: Em Đợi Một Chút Có Được Không
16 Chương 16: 16: Ta Chính Là Tần Di Vị Công Tử Này Có Vấn Đề Gì
17 Chương 17: 17: Em Sợ
18 Chương 18: 18: Em Yếu Ớt Như Vậy Có Phải Liên Lụy Đến Chàng Rồi Không
19 Chương 19: 19: Em Sẽ Không Cho Phép Chàng Lén Hôn Em Nữa
20 Chương 20: 20: Khi Biến Cố Xảy Đến Luôn Khiến Người Ta Bất Ngờ Không Kịp Phòng Bị
21 Chương 21: 21: Tần Di Chàng Ấy Điên Rồi Sao
22 Chương 22: 22: Tà Tu
23 Chương 23: 23: Chồi Nhỏ Cũng Biết Ngại Ngùng
24 Chương 24: 24: Hoàng Kim Thảo Thượng Phẩm
25 Chương 25: 25: Ngọt Lắm Rất Ngon
26 Chương 26: 26: Vậy Mà Dám Để Đường Nhi Nấu Cơm Cho Bọn Nó Ăn
27 Chương 27: 27: Ta Không Có Sở Thích Nhốt Đạo Lữ
28 Chương 28: 28: Ngươi Thật Sự Là Tà Tu Sao!
29 Chương 29: 29: Lan Đình Chàng Cương Rồi
30 Chương 30: 30: Nuốt Sống Nó Ăn Sạch Nó! Sẽ Trở Nên Mạnh Mẽ Hơn
31 Chương 31: 31: Không Phải Ngươi Chết Thì Ta Chết
32 Chương 32: 32: Bị Lâm Cẩn Du Hủy Hôn Là Tâm Bệnh Của Thẩm Thanh Ngạn
33 Chương 33: 33: Trả Lại Trong Sạch Cho Ngươi!
34 Chương 34: 34: Ta Không Phải Tà Tu Thì Có Gì Sai
35 Chương 35: 35: Lan Đình Em Có Thể Rút Lại Lời Nói Của Mình Không
36 Chương 36: 36: Lan Đình Em Không Muốn Đi Trước Chàng Em Muốn Ở Bên Chàng Thật Lâu
37 Chương 37: 37: Đừng Đối Xử Với Ta Như Một Đứa Trẻ
38 Chương 38: 38: Lâm Cẩn Du
39 Chương 39: 39: Có Một Người Bạn Đời Thông Minh Như Ngươi Hắn Nhất Định Sẽ Không Kém Cỏi
40 Chương 40: 40: Một Vốn Bốn Lời
41 Chương 41: 41: Song Tu
42 Chương 42: 42: Như Thế Nào Là Say Quắc Cần Câu
43 Chương 43: 43: Chàng Đoán Xem
44 Chương 44: 44: Còn Đáng Sợ Hơn Cả Cái Chết Chính Là Tan Xương Nát Thịt!
45 Chương 45: 45: Mặc Cho Những Chiếc Vảy Sắc Nhọn Hằn Lên Những Vết Đỏ Li Ti Trên Làn Da Mỏng Manh Của Cậu Cậu Vẫn Không Buông
46 Chương 46: 46: Hôn Ta Đi
47 Chương 47: 47: Tiểu Yêu Quái
48 Chương 48: 48: Hai Cái Ấy
49 Chương 49: 49: Thượng Ngươi Chê Ta
50 Chương 50: 50: Hạ Người Đẹp Cưng Có Muốn Bái Ta Làm Sư Phụ Không Nè
51 Chương 51: 51: Thấy Đàn Ông Liền Đi Không Nổi
52 Chương 52: 52: Không Biết Em Đã Bắt Nạt Ta Bao Nhiêu Lần Ta Chỉ Bắt Nạt Lại Em Một Lần Đã Không Được Rồi
53 Chương 53: 53: Con Lai Giữa Rồng Và Rắn
54 Chương 54: 54: Sư Tôn Của Ngươi Là Ai Là Lê Trường Phong Thì Miễn Bàn
55 Chương 55: 55: Aww!
56 Chương 56: 56: Chàng Ghét Bỏ Em Rồi Sao Nbsp;
57 Chương 57: 57: Vậy Thì Em Thưởng Cho Ta Trước Đi
58 Chương 58: 58: Lê Trường Phong Rốt Cuộc Ngươi Có Trái Tim Không!
59 Chương 59: 59: Ra Tay Trước Sẽ Chiếm Được Nhiều Lợi Thế
60 Chương 60: 60: Nếu Như Ngươi Tự Phế Tu Vi Ta Sẽ Cho Ngươi Một Con Đường Sống
61 Chương 61: 61: Sao Lại Có Người Như Em Chứ
62 Chương 62: 62: Nếu Con Bị Buộc Phải Lựa Chọn Con Có Vui Được Không
63 Chương 63: 63: Mỗi Lần Vào Thời Khắc Mấu Chốt Hình Như Hắn Chẳng Thể Giúp Được Gì…
64 Chương 64: 64: Có Ta Ở Đây Rồi Không Sợ Nữa
65 Chương 65: 65: Sao Chàng Vẫn Còn Ngây Thơ Như Vậy
66 Chương 66: 66: Làm Sao Có Thể Trơ Mắt Nhìn Thẩm Thanh Đường Chết Được Chứ
67 Chương 67: 67: Người Tính Không Bằng Trời Tính
68 Chương 68: 68: Có Những Chuyện Phải Trải Qua Mới Biết Được
69 Chương 69: 69: Lão Hổ Không Phát Uy Lại Thực Sự Coi Hắn Là Mèo Bệnh Sao
70 Chương 70: 70: Những Vết Sẹo Đã Thực Sự Mờ Đi…
71 Chương 71: 71: Tương Lai Còn Dài
72 Chương 72: 72: Những Vết Sẹo Đã Thực Sự Mờ Đi…
73 Chương 73: 73: Tương Lai Còn Dài
74 Chương 74: 74: Đương Kim Thái Tử Cung Minh Trạch
75 Chương 75: 75: Có Những Thế Lực Không Phải Ngươi Muốn Chống Lại Là Có Thể Chống Lại Được
76 Chương 76: 76: Cái Đuôi Này Nếu Dùng Thuốc Dán Vào Có Thể Dính Đến Mười Hai Canh Giờ
77 Chương 77: 77: Nửa Kín Nửa Hở Đôi Khi Mới Khiến Người Ta Rung Động Nhất
78 Chương 78: 78: Chỉ Là Một Tên Bình Hoa Di Động Thôi Đáng Giá Ngươi Phải Như Thế Sao
79 Chương 79: 79: Nhưng Đôi Khi Bạn Sợ Cái Gì Cái Đó Sẽ Đến
80 Chương 80: 80: Mọi Người ! ! !
81 Chương 81: 81: Đảm Bảo Sẽ Ghen Đến Phát Điên Luôn
82 Chương 82: 82: Uống Hết Ly Rượu Này Ta Sẽ Đi Theo Ngươi
83 Chương 83: 83: Vậy Là Chàng Chỉ Vì Muốn Nâng Cao Tu Vi Mới Song Tu Với Em Sao
84 Chương 84: 84: Tình Căn Của Ngươi Đâu Tình Căn Của Ngươi Đâu Mất Rồi!
85 Chương 85: 85: Cung Phất Vũ Hiện Tại Vẫn Còn Nhớ Rõ Tiếng Kêu Thống Khổ Của Lê Trường Phong Khi Đó
86 Chương 86: 86: Diệt Cỏ Phải Diệt Tận Gốc
87 Chương 87: 87: Là Chàng Sao Đã Mười Năm Rồi Chàng Thật Sự Trở Về Rồi Sao
88 Chương 88: 88: Trước Mặt Một Đằng Sau Lưng Một Nẻo Đạo Lữ Của Ngươi Có Biết Ngươi Như Vậy Không
89 Chương 89: 89: “lâm Cẩn Du” Của Anh… Tại Sao Lại Thành Ra Thế Này
90 Chương 90: 90: Có Lẽ Đây Là Sự Sắp Đặt Của Số Phận
91 Chương 91: 91: Đi Một Vòng Lớn Như Vậy Người Vẫn Thuộc Về Hắn
92 Chương 92: 92: Ngươi Sẽ Không Bao Giờ Tìm Được Người Thực Sự Đã Cứu Ngươi Năm Đó
93 Chương 93: 93: Hải Đường Và Phong Lan
94 Chương 94: 94: Tốt Hơn Hết Ngươi Đừng Giấu Ta Chuyện Gì
95 Chương 95: 95: Người Đã Cứu Cung Minh Trạch Chính Là Thẩm Thanh Đường
96 Chương 96: 96: Hình Như Điện Hạ Không Hoan Nghênh Ta
97 Chương 97: 97: Mưa Thuận Gió Hòa Vs Chu Tước Viêm Thiên
98 Chương 98: 98: Bái Ta Làm Sư Phụ Đi
99 Chương 99: 99: Rượu Mời Không Uống Muốn Uống Rượu Phạt
100 Chương 100: 100: Chỉ Có Thể Trơ Mắt Nhìn Tần Di Bị Quốc Sư Tra Tấn
101 Chương 101: 101: Nước Mắt Của Chàng Nhỏ Vào Vết Thương Của Em Rồi…
102 Chương 102: 102: Đó Là Bởi Vì Em Không Biết Tên Đó Đáng Sợ Như Thế Nào
103 Chương 103: 103: Nhà Cũ Của Thẩm Gia Có Một Cây Hòe Sao
104 Chương 104: 104: Cá Chép Vượt Long Môn Hóa Rồng Mười Ngàn Con E Là Chỉ Được Một Con Còn Lại Đều Chết Không Toàn Thây
105 Chương 105: 105: Trước Giờ Chỉ Có Mình Em
106 Chương 106: 106: Hai Người Nam Nhân Vốn Dĩ Không Thể Sinh Con
107 Chương 107: 107: Ái Lữ Thẩm Thanh Đường Chi Mộ
108 Chương 108: 108: Sao Ngươi Lại Không Biết Quý Trọng Bản Thân Mình Như Vậy
109 Chương 109: 109: Sao Ngươi Lại Không Biết Quý Trọng Bản Thân Mình Như Vậy
110 Chương 110: 110: Đây Chính Là Thiên Mệnh
111 Chương 111: 111: Em Cảm Thấy Chàng Không Còn Thích Em Nữa Rồi
112 Chương 112: 112: Ta Là Muốn Em Ở Bên Cạnh Ta Chứ Không Phải Quấn Ta Như Đòn Bánh Tét
113 Chương 113: 113: Nhao Nhao!
114 Chương 114: 114: Một Bước Cuối Cùng Thập Tử Nhất Sinh
115 Chương 115: 115: Thẩm Thanh Đường Của Hiện Tại Sẽ Không Đợi Được Lan Đình Của Em Ấy
116 Chương 116: 116: Không Qua Cơn Bĩ Cực Làm Sao Đến Hồi Thái Lai
117 Chương 117: 117: Lan Đình Thật Đẹp Trai
118 Chương 118: 118: Vì Sức Khỏe Của Đạo Lữ Ngươi Cũng Nên Lấy Một Ít Đi Chứ
119 Chương 119: 119: Bây Giờ Em Chính Là Điểm Yếu Duy Nhất Của Ngũ Trảo Kim Long
120 Chương 120: 120: Mọi Người Không Cần Phải Trốn Tránh Nữa Đã Đến Lúc Chiến Đấu Rồi
121 Chương 121: 121: Tất Nhiên Là Có Ân Báo Ân Có Thù Báo Thù
122 Chương 122: 122: Các Ngươi Đang Nói Ta Sao
123 Chương 123: 123: Ngươi Có Cảm Thấy Quốc Sư Giống Lâm Cẩn Du Không
124 Chương 124: 124: Nếu Em Còn Suy Nghĩ Nhiều Như Vậy Chính Là Không Tin Tưởng Phu Quân Của Em
125 Chương 125: 125: Có Phải Đệ Nhất Cao Thủ Hay Không Chẳng Phải Đánh Một Trận Liền Biết Sao
126 Chương 126: 126: Từ Nay Trở Đi Vị Đệ Nhất Cao Thủ Này Sẽ Đảm Nhận Vị Trí Quốc Sư
127 Chương 127: 127: Một Thân Hình Khổng Lồ Đen Kịt Chui Từ Dưới Lòng Đất Lên Bay Ra Khỏi Tầng Mây Sấm Sét
128 Chương 128: 128: Chia Tách Phục Hồi Bất Tử Vô Tận
129 Chương 129: 129: Lan Đình Emtrở Về Rồi
130 Chương 130: 130: Xóa Bỏ Quân Chủ Tam Tộc Bình Đẳng
131 Chương 131: 131: Chẳng Lẽ Thẩm Thanh Đường Cậu Còn Chưa Đủ Tốt Sao Không Xứng Với Tần Di Sao
132 Chương 132: 132: Người Thì Đẹp Bánh Nếp Thì Thơm…
133 Chương 133: 133: Giờ Em Chê Ta Không Có Tiền Sao
134 Chương 134: 134: Có Một Người Bạn Đời Tuyệt Thế Vô Song Như Vậy Ai Lại Muốn Lấy Người Khác Nữa Chứ
135 Chương 135: 135: Ta Ghen Tị
136 Chương 136: 136: Bắt Được Chàng Rồi! Ta Cũng Bắt Được Em Rồi
137 Chương 137: 137: Pn1 Ltpxcpv Sau Này Không Được Làm Như Vậy Nữa
138 Chương 138: 138: Pn2 Ltpxcpv Ta Đã Hứa Với Y Rồi Cả Đời Này Ta Phải Làm Sư Tôn Của Y
139 Chương 139: 139: Pn3 Ltpxcpv Từ Giờ Trở Đi Duyên Phận Sư Đồ Của Chúng Ta Chấm Hết
140 Chương 140: 140: Pn4 Ltpxcpv Tình Căn Của Hắn Đâu Rồi!
141 Chương 141: 141: Pn5 Ltpxcpv Dữ Dội Nóng Bỏng Và Đầy Chiếm Hữu
142 Chương 142: 142: Pn6 Ttnxmp Nếu Đệ Không Ngại Ta Cũng Có Thể Làm Ca Ca Của Đệ
143 Chương 143: 143: Pn7 Ttnxmp Vậy Ta Không Làm Ca Ca Của Đệ Nữa Có Thể Làm Bạn Đời Của Đệ Không
144 Chương 144: 144: Pn8 Cmtxhlt Em Mang Con Của Chúng Mình Đến Gặp Chàng Đây!
145 Chương 145: 145: Pn9 Cmtxhlt Hai Chúng Ta Rất Xứng Đôi
146 Chương 146: 146: Pn10 Tdxttd Mọi Người Đều Nói Một Ngày Không Gặp Như Cách Ba Thu
Chapter

Updated 146 Episodes

1
Chương 1: 1: Không Sao Chỉ Cần Em Ấy Dám Gả Thì Ta Dám Lấy
2
Chương 2: 2: Đừng Nhìn
3
Chương 3: 3: Giao Cho Ta
4
Chương 4: 4: Hay Là Ngươi Cũng Lên Giường Ngủ Đi
5
Chương 5: 5: Sao Chàng Về Muộn Thế
6
Chương 6: 6: Ta Có Tên
7
Chương 7: 7: Rất Dễ Thương
8
Chương 8: 8: Chúng Ta Đã Là Người Một Nhà
9
Chương 9: 9: Chồi Nhỏ
10
Chương 10: 10: Ta Có Thể Chạm Vào Không
11
Chương 11: 11: Là Ngươi!
12
Chương 12: 12: Trộm Dao Găm
13
Chương 13: 13: Chàng Ghen À
14
Chương 14: 14: Thẩm Thanh Đường Không Vui
15
Chương 15: 15: Em Đợi Một Chút Có Được Không
16
Chương 16: 16: Ta Chính Là Tần Di Vị Công Tử Này Có Vấn Đề Gì
17
Chương 17: 17: Em Sợ
18
Chương 18: 18: Em Yếu Ớt Như Vậy Có Phải Liên Lụy Đến Chàng Rồi Không
19
Chương 19: 19: Em Sẽ Không Cho Phép Chàng Lén Hôn Em Nữa
20
Chương 20: 20: Khi Biến Cố Xảy Đến Luôn Khiến Người Ta Bất Ngờ Không Kịp Phòng Bị
21
Chương 21: 21: Tần Di Chàng Ấy Điên Rồi Sao
22
Chương 22: 22: Tà Tu
23
Chương 23: 23: Chồi Nhỏ Cũng Biết Ngại Ngùng
24
Chương 24: 24: Hoàng Kim Thảo Thượng Phẩm
25
Chương 25: 25: Ngọt Lắm Rất Ngon
26
Chương 26: 26: Vậy Mà Dám Để Đường Nhi Nấu Cơm Cho Bọn Nó Ăn
27
Chương 27: 27: Ta Không Có Sở Thích Nhốt Đạo Lữ
28
Chương 28: 28: Ngươi Thật Sự Là Tà Tu Sao!
29
Chương 29: 29: Lan Đình Chàng Cương Rồi
30
Chương 30: 30: Nuốt Sống Nó Ăn Sạch Nó! Sẽ Trở Nên Mạnh Mẽ Hơn
31
Chương 31: 31: Không Phải Ngươi Chết Thì Ta Chết
32
Chương 32: 32: Bị Lâm Cẩn Du Hủy Hôn Là Tâm Bệnh Của Thẩm Thanh Ngạn
33
Chương 33: 33: Trả Lại Trong Sạch Cho Ngươi!
34
Chương 34: 34: Ta Không Phải Tà Tu Thì Có Gì Sai
35
Chương 35: 35: Lan Đình Em Có Thể Rút Lại Lời Nói Của Mình Không
36
Chương 36: 36: Lan Đình Em Không Muốn Đi Trước Chàng Em Muốn Ở Bên Chàng Thật Lâu
37
Chương 37: 37: Đừng Đối Xử Với Ta Như Một Đứa Trẻ
38
Chương 38: 38: Lâm Cẩn Du
39
Chương 39: 39: Có Một Người Bạn Đời Thông Minh Như Ngươi Hắn Nhất Định Sẽ Không Kém Cỏi
40
Chương 40: 40: Một Vốn Bốn Lời
41
Chương 41: 41: Song Tu
42
Chương 42: 42: Như Thế Nào Là Say Quắc Cần Câu
43
Chương 43: 43: Chàng Đoán Xem
44
Chương 44: 44: Còn Đáng Sợ Hơn Cả Cái Chết Chính Là Tan Xương Nát Thịt!
45
Chương 45: 45: Mặc Cho Những Chiếc Vảy Sắc Nhọn Hằn Lên Những Vết Đỏ Li Ti Trên Làn Da Mỏng Manh Của Cậu Cậu Vẫn Không Buông
46
Chương 46: 46: Hôn Ta Đi
47
Chương 47: 47: Tiểu Yêu Quái
48
Chương 48: 48: Hai Cái Ấy
49
Chương 49: 49: Thượng Ngươi Chê Ta
50
Chương 50: 50: Hạ Người Đẹp Cưng Có Muốn Bái Ta Làm Sư Phụ Không Nè
51
Chương 51: 51: Thấy Đàn Ông Liền Đi Không Nổi
52
Chương 52: 52: Không Biết Em Đã Bắt Nạt Ta Bao Nhiêu Lần Ta Chỉ Bắt Nạt Lại Em Một Lần Đã Không Được Rồi
53
Chương 53: 53: Con Lai Giữa Rồng Và Rắn
54
Chương 54: 54: Sư Tôn Của Ngươi Là Ai Là Lê Trường Phong Thì Miễn Bàn
55
Chương 55: 55: Aww!
56
Chương 56: 56: Chàng Ghét Bỏ Em Rồi Sao Nbsp;
57
Chương 57: 57: Vậy Thì Em Thưởng Cho Ta Trước Đi
58
Chương 58: 58: Lê Trường Phong Rốt Cuộc Ngươi Có Trái Tim Không!
59
Chương 59: 59: Ra Tay Trước Sẽ Chiếm Được Nhiều Lợi Thế
60
Chương 60: 60: Nếu Như Ngươi Tự Phế Tu Vi Ta Sẽ Cho Ngươi Một Con Đường Sống
61
Chương 61: 61: Sao Lại Có Người Như Em Chứ
62
Chương 62: 62: Nếu Con Bị Buộc Phải Lựa Chọn Con Có Vui Được Không
63
Chương 63: 63: Mỗi Lần Vào Thời Khắc Mấu Chốt Hình Như Hắn Chẳng Thể Giúp Được Gì…
64
Chương 64: 64: Có Ta Ở Đây Rồi Không Sợ Nữa
65
Chương 65: 65: Sao Chàng Vẫn Còn Ngây Thơ Như Vậy
66
Chương 66: 66: Làm Sao Có Thể Trơ Mắt Nhìn Thẩm Thanh Đường Chết Được Chứ
67
Chương 67: 67: Người Tính Không Bằng Trời Tính
68
Chương 68: 68: Có Những Chuyện Phải Trải Qua Mới Biết Được
69
Chương 69: 69: Lão Hổ Không Phát Uy Lại Thực Sự Coi Hắn Là Mèo Bệnh Sao
70
Chương 70: 70: Những Vết Sẹo Đã Thực Sự Mờ Đi…
71
Chương 71: 71: Tương Lai Còn Dài
72
Chương 72: 72: Những Vết Sẹo Đã Thực Sự Mờ Đi…
73
Chương 73: 73: Tương Lai Còn Dài
74
Chương 74: 74: Đương Kim Thái Tử Cung Minh Trạch
75
Chương 75: 75: Có Những Thế Lực Không Phải Ngươi Muốn Chống Lại Là Có Thể Chống Lại Được
76
Chương 76: 76: Cái Đuôi Này Nếu Dùng Thuốc Dán Vào Có Thể Dính Đến Mười Hai Canh Giờ
77
Chương 77: 77: Nửa Kín Nửa Hở Đôi Khi Mới Khiến Người Ta Rung Động Nhất
78
Chương 78: 78: Chỉ Là Một Tên Bình Hoa Di Động Thôi Đáng Giá Ngươi Phải Như Thế Sao
79
Chương 79: 79: Nhưng Đôi Khi Bạn Sợ Cái Gì Cái Đó Sẽ Đến
80
Chương 80: 80: Mọi Người ! ! !
81
Chương 81: 81: Đảm Bảo Sẽ Ghen Đến Phát Điên Luôn
82
Chương 82: 82: Uống Hết Ly Rượu Này Ta Sẽ Đi Theo Ngươi
83
Chương 83: 83: Vậy Là Chàng Chỉ Vì Muốn Nâng Cao Tu Vi Mới Song Tu Với Em Sao
84
Chương 84: 84: Tình Căn Của Ngươi Đâu Tình Căn Của Ngươi Đâu Mất Rồi!
85
Chương 85: 85: Cung Phất Vũ Hiện Tại Vẫn Còn Nhớ Rõ Tiếng Kêu Thống Khổ Của Lê Trường Phong Khi Đó
86
Chương 86: 86: Diệt Cỏ Phải Diệt Tận Gốc
87
Chương 87: 87: Là Chàng Sao Đã Mười Năm Rồi Chàng Thật Sự Trở Về Rồi Sao
88
Chương 88: 88: Trước Mặt Một Đằng Sau Lưng Một Nẻo Đạo Lữ Của Ngươi Có Biết Ngươi Như Vậy Không
89
Chương 89: 89: “lâm Cẩn Du” Của Anh… Tại Sao Lại Thành Ra Thế Này
90
Chương 90: 90: Có Lẽ Đây Là Sự Sắp Đặt Của Số Phận
91
Chương 91: 91: Đi Một Vòng Lớn Như Vậy Người Vẫn Thuộc Về Hắn
92
Chương 92: 92: Ngươi Sẽ Không Bao Giờ Tìm Được Người Thực Sự Đã Cứu Ngươi Năm Đó
93
Chương 93: 93: Hải Đường Và Phong Lan
94
Chương 94: 94: Tốt Hơn Hết Ngươi Đừng Giấu Ta Chuyện Gì
95
Chương 95: 95: Người Đã Cứu Cung Minh Trạch Chính Là Thẩm Thanh Đường
96
Chương 96: 96: Hình Như Điện Hạ Không Hoan Nghênh Ta
97
Chương 97: 97: Mưa Thuận Gió Hòa Vs Chu Tước Viêm Thiên
98
Chương 98: 98: Bái Ta Làm Sư Phụ Đi
99
Chương 99: 99: Rượu Mời Không Uống Muốn Uống Rượu Phạt
100
Chương 100: 100: Chỉ Có Thể Trơ Mắt Nhìn Tần Di Bị Quốc Sư Tra Tấn
101
Chương 101: 101: Nước Mắt Của Chàng Nhỏ Vào Vết Thương Của Em Rồi…
102
Chương 102: 102: Đó Là Bởi Vì Em Không Biết Tên Đó Đáng Sợ Như Thế Nào
103
Chương 103: 103: Nhà Cũ Của Thẩm Gia Có Một Cây Hòe Sao
104
Chương 104: 104: Cá Chép Vượt Long Môn Hóa Rồng Mười Ngàn Con E Là Chỉ Được Một Con Còn Lại Đều Chết Không Toàn Thây
105
Chương 105: 105: Trước Giờ Chỉ Có Mình Em
106
Chương 106: 106: Hai Người Nam Nhân Vốn Dĩ Không Thể Sinh Con
107
Chương 107: 107: Ái Lữ Thẩm Thanh Đường Chi Mộ
108
Chương 108: 108: Sao Ngươi Lại Không Biết Quý Trọng Bản Thân Mình Như Vậy
109
Chương 109: 109: Sao Ngươi Lại Không Biết Quý Trọng Bản Thân Mình Như Vậy
110
Chương 110: 110: Đây Chính Là Thiên Mệnh
111
Chương 111: 111: Em Cảm Thấy Chàng Không Còn Thích Em Nữa Rồi
112
Chương 112: 112: Ta Là Muốn Em Ở Bên Cạnh Ta Chứ Không Phải Quấn Ta Như Đòn Bánh Tét
113
Chương 113: 113: Nhao Nhao!
114
Chương 114: 114: Một Bước Cuối Cùng Thập Tử Nhất Sinh
115
Chương 115: 115: Thẩm Thanh Đường Của Hiện Tại Sẽ Không Đợi Được Lan Đình Của Em Ấy
116
Chương 116: 116: Không Qua Cơn Bĩ Cực Làm Sao Đến Hồi Thái Lai
117
Chương 117: 117: Lan Đình Thật Đẹp Trai
118
Chương 118: 118: Vì Sức Khỏe Của Đạo Lữ Ngươi Cũng Nên Lấy Một Ít Đi Chứ
119
Chương 119: 119: Bây Giờ Em Chính Là Điểm Yếu Duy Nhất Của Ngũ Trảo Kim Long
120
Chương 120: 120: Mọi Người Không Cần Phải Trốn Tránh Nữa Đã Đến Lúc Chiến Đấu Rồi
121
Chương 121: 121: Tất Nhiên Là Có Ân Báo Ân Có Thù Báo Thù
122
Chương 122: 122: Các Ngươi Đang Nói Ta Sao
123
Chương 123: 123: Ngươi Có Cảm Thấy Quốc Sư Giống Lâm Cẩn Du Không
124
Chương 124: 124: Nếu Em Còn Suy Nghĩ Nhiều Như Vậy Chính Là Không Tin Tưởng Phu Quân Của Em
125
Chương 125: 125: Có Phải Đệ Nhất Cao Thủ Hay Không Chẳng Phải Đánh Một Trận Liền Biết Sao
126
Chương 126: 126: Từ Nay Trở Đi Vị Đệ Nhất Cao Thủ Này Sẽ Đảm Nhận Vị Trí Quốc Sư
127
Chương 127: 127: Một Thân Hình Khổng Lồ Đen Kịt Chui Từ Dưới Lòng Đất Lên Bay Ra Khỏi Tầng Mây Sấm Sét
128
Chương 128: 128: Chia Tách Phục Hồi Bất Tử Vô Tận
129
Chương 129: 129: Lan Đình Emtrở Về Rồi
130
Chương 130: 130: Xóa Bỏ Quân Chủ Tam Tộc Bình Đẳng
131
Chương 131: 131: Chẳng Lẽ Thẩm Thanh Đường Cậu Còn Chưa Đủ Tốt Sao Không Xứng Với Tần Di Sao
132
Chương 132: 132: Người Thì Đẹp Bánh Nếp Thì Thơm…
133
Chương 133: 133: Giờ Em Chê Ta Không Có Tiền Sao
134
Chương 134: 134: Có Một Người Bạn Đời Tuyệt Thế Vô Song Như Vậy Ai Lại Muốn Lấy Người Khác Nữa Chứ
135
Chương 135: 135: Ta Ghen Tị
136
Chương 136: 136: Bắt Được Chàng Rồi! Ta Cũng Bắt Được Em Rồi
137
Chương 137: 137: Pn1 Ltpxcpv Sau Này Không Được Làm Như Vậy Nữa
138
Chương 138: 138: Pn2 Ltpxcpv Ta Đã Hứa Với Y Rồi Cả Đời Này Ta Phải Làm Sư Tôn Của Y
139
Chương 139: 139: Pn3 Ltpxcpv Từ Giờ Trở Đi Duyên Phận Sư Đồ Của Chúng Ta Chấm Hết
140
Chương 140: 140: Pn4 Ltpxcpv Tình Căn Của Hắn Đâu Rồi!
141
Chương 141: 141: Pn5 Ltpxcpv Dữ Dội Nóng Bỏng Và Đầy Chiếm Hữu
142
Chương 142: 142: Pn6 Ttnxmp Nếu Đệ Không Ngại Ta Cũng Có Thể Làm Ca Ca Của Đệ
143
Chương 143: 143: Pn7 Ttnxmp Vậy Ta Không Làm Ca Ca Của Đệ Nữa Có Thể Làm Bạn Đời Của Đệ Không
144
Chương 144: 144: Pn8 Cmtxhlt Em Mang Con Của Chúng Mình Đến Gặp Chàng Đây!
145
Chương 145: 145: Pn9 Cmtxhlt Hai Chúng Ta Rất Xứng Đôi
146
Chương 146: 146: Pn10 Tdxttd Mọi Người Đều Nói Một Ngày Không Gặp Như Cách Ba Thu