Chương 11: Đồ Trẻ em

“Thế cho tôi 4,000 tệ đi! Sau đó chuyển đến số 520 biệt thự Quả Táo cho tôi.”

“Ồ, thiên kim tiểu thư! Chả trách không biết giá cả thị trường, lần đầu ra ngoài đi chợ đúng không?”

Ông chủ hàng gạo vẫn cười rất chuyên nghiệp, nhìn Tô Tô một lượt từ trên xuống dưới. Dáng vẻ Tô Tô vừa nhìn đã thấy thật yểu điệu, không phải loại học sinh khổ sở mắm muối dưa hành, ông đoán chỉ có chuẩn thôi! Những người ở trong khu biệt thự Quả Táo toàn người giàu, cô gái này muốn chuyển hàng đến biệt thự Quả Táo không phải thiên kim tiểu thư thì là gì?

Tô Tô ngơ ngác gật đầu, không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ đếm tiền đưa cho ông chủ hàng gạo rồi sang cửa hàng tiếp theo.

Ở cửa hàng tiếp theo, Tô Tô không tính mua gạo nữa. cô chỉ có vài vạn tệ, cũng không biết Diệp Dục có sắp xếp được chuyện tiền nong không nữa. Không chừng Diệp Dục sớm quất ngựa truy phong rồi cũng nên. Thôi tạm thời cứ mua 4,000 tệ tiền gạo trước đi, sau mạt thế cô còn có thể đi tìm đồ. Đến lúc đó thì lấy gạo cũng không cần tiền!

Cửa hàng tiếp theo là tiệm đồ khô, Tô Tô mua một đống nấm tuyết, táo đỏ sấy khô, ý dĩ, tàu hũ ky, mộc nhĩ, cẩu kỷ, hạt óc chó, cá khô thịt khô…, những thứ này đều có thể dùng để hầm canh. Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày cô sẽ hầm một bát canh để ăn. Phụ nữ có thai phải đảm bảo đầy đủ chất dinh dưỡng thì Tiểu Ái mới có thể khỏe mạnh được!

Mua xong đồ khô, tiền trong túi Tô Tô chỉ còn dư lại 2 vạn. Cô lại lên xe đến siêu thị, lúc này cũng đã 9 giờ tối. Siêu thị ở Tương Thành đều là hình thức kinh doanh mở cửa 24/24. Lúc Tô Tô đến siêu thị vẫn tấp nập người qua lại, cô đi dạo một vòng siêu thị mua chút thịt. Cô không mua nhiều lắm chỉ đủ ăn trong vài ngày là được, thịt đông lạnh thì vài bữa nữa mua sau cũng không vội. Sau đó Tô Tô lại lượn lờ ở khu bán đồ điện gia dụng, vừa hay ưng ý một cái nồi hầm cháo trẻ em.

Nồi hầm cháo màu xanh nhỏ nhỏ xinh xinh, nhưng nếu ninh cháo hay ninh xương cho Tiểu Ái thì vừa đẹp, giá cả cũng không đắt chưa đến 100 tệ. Tô Tô thấy ưng ý liền mua luôn.

Mua xong cái nồi hầm cháo trẻ em, Tô Tô như người điên, chỉ chăm chăm vào hàng bán đồ trẻ con, mua một lèo 1,000 tệ bỉm dán cỡ N đến bỉm quần cỡ S, quần áo sơ sinh mua chục bộ, bình uống nước và bình uống sữa mua liền năm cái để dự phòng, còn cả núm vú cao su các hình thù, máy hâm sữa, chậu tắm của Tiểu Ái, đồ chơi, yếm ăn dặm vân vân mây mây…. Tất tật cũng bay cả 10,000 tệ.

Cô khiến cho nhân viên quầy bán hàng mẹ và bé vui đến ngoác mồm, liên tục nói “gói lại” “gói lại”, “chắc chắn phải gói lại”!

Sau khi đi siêu thị mấy tiếng đồng hồ Tô Tô chỉ còn dư lại 1 vạn tệ, cô nhíu mày suy nghĩ, hay là giữ lại mai qua cửa hàng vật liệu xây dựng xem, thế nên cô gọi xe về biệt thự. Đi theo sau xe cô là nhân viên đưa hàng của siêu thị, đồ cô mua vừa này có thể chất đầy một chiếc xe chở hàng loại nhỏ, không đánh xe chở hàng không được.

Mở cửa biệt thự, đợi nhân viên chuyển hết hàng cô mua được vào phòng khách rồi Tô Tô vặn eo nhìn đống đồ dưới đất, sau đó chạy ra sân sau vặt hai quả bưởi ăn no bụng mới mãn nguyện trèo lên sô pha ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Tô tỉnh dậy trong tình trạng người toàn mồ hôi. Cô ngồi dậy, cởi áo khoác dài trên người ra rồi đưa tay lau trán. Toàn là nước, nước theo tay Tô Tô từng giọt chảy xuống sàn.

Cô hơi giật mình, bật dậy chạy vào bếp tìm một cốc nước sạch. Nắm tay thành nắm đấm hơi bóp, có vài giọt nước nhỏ vào trong cốc dù ít nhưng từng giọt đều đặn không dừng.

Hứng được nửa cốc Tô Tô bèn cầm cốc nước giơ ra phía ánh nắng cẩn thận ngắm nghía. Tốt quá rồi, chất lượng nước tinh khiết, uống thử một ngụm cũng thấy ngọt ngọt. Dị năng hệ thủy của cô cũng đã bắt đầu thức tỉnh rồi, nếu không có gì thay đổi thì có lẽ sẽ thức tỉnh sớm hơn kiếp trước.

Kiếp trước Tô Tô vì mối quan hệ khó nói với Diệp Dục kia nên đã khóc ròng rã hơn một tháng trời, thời gian đó cô thường bị sốt nhưng lại chỉ nghĩ là do cơ thể mình quá yếu. Thậm chí cô còn không nhớ mình có thời gian thức dậy trong tình trạng người đầy nước.

Dù sao thì khi biết mình đã thức tỉnh dị năng hệ thủy cũng là sau khi mạt thế xảy ra được mấy tháng. Hồi ấy lượng nước cô phóng ra cũng không nhiều như bây giờ mà chỉ một dòng nước nhỏ xíu ngắt quãng mà thôi.

Cô nghĩ mình nên có kế hoạch luyện tập dị năng mỗi ngày, có công mài sắt có ngày nên kim câu này nói cấm có sai. Dị năng cũng không hoàn toàn là thiên bẩm trời phú, luyện tập càng nhiều thì càng thuận tay, sau đó uy lực mới được cải thiện.

Sau khi đưa ra quyết định, Tô Tô mò bộ quần áo sạch trong ba lô để thay. Sau khi tắm nước nóng sảng khoái thì chủ cửa hàng gạo và đồ khô cũng chuyển hàng đến. Đợi sắp xếp ổn thỏa xong Tô Tô mới nấu cơm, xào chút thịt hôm nay mua được ở siêu thị, đánh chén sạch bách trong một nốt nhạc. Giờ cô là một người ăn cho hai người nên phải ăn nhiều một chút, không may Tiểu Ái bị đói thì phải làm sao?

Ăn quá no, muốn cho tiêu cơm nên Tô Tô đi bộ hai tiếng đồng hồ ra khỏi khu biệt thự Quả Táo. Hôm nay cô định đi đến cửa hàng bán vật liệu xây dựng xem đồ, lúc về thì ghé qua hàng bán đồ nông sản mua thêm chút rau ăn thời gian tới và cả xương về ninh canh nữa.

Lúc vừa ra khỏi cửa khu biệt thự Tô Tô ngẩng đầu nhìn, cô giật mình ngạc nhiên. Một chiếc xe Jeep quân dụng màu đen dưới ánh nắng, đứng bên cạnh chiếc xe Jeep là Diệp Dục mặc một bộ đồ rằn ri. Diệp Dục đút hai tay vào túi quần, ngậm một điếu thuốc Furong, dáng vẻ cao ngạo của một người lính điển hình.

Sao anh ta lại ở đây?

Nhìn thấy Tô Tô đi ra, Diệp Dục đứng nghiêm người kiểu quân đội, nhìn Tô Tô cười xấu hổ: “Tôi còn đang tìm cách đi vào, may quá cô lại đi ra.”

“Sao anh lại biết tôi ở đây? Anh đến làm gì?” Tô Tô mừng thầm trong lòng: “Đến đưa tiền à?”

“Không phải.” Nghe Tô Tô nói thế, nụ nười trên mặt Diệp Dục nhạt dần, đổi thành dáng vẻ nghiêm túc chín chắn, anh nói: “Em gái này, bạn học của cô tên là Bạch gì đó, tí thì mất nửa cái mạng đó! Giờ còn đang nằm trong bệnh viện.”

“Nên?”

“Nên tôi đến để dìm chuyện này xuống.” Diệp Dục xấu hổ cười, sau đó lo lắng nhìn Tô Tô, “Nhà cô Bạch gì đó muốn báo cảnh sát, cục trưởng chỗ các cô vừa hay là người nhà của bạn của tôi. Cậu ta kể với tôi chuyện này. Còn về địa chỉ của cô thì vì điều tra nên mới biết cô mới thuê phòng ở đây từ hôm qua, công ty môi giới có thông tin đăng ký của cô.”

“Có phải tôi nên cảm ơn anh không?”

“Không cần, đừng ngại!” Diệp Dục ưỡn ngực, xua hai tay tựa như thật sự muốn nói Tô Tô đừng khách sáo vì chuyện này, “Cô cũng ghê thật đó, không ngờ lại ra tay nặng đến thế!”

Chapter
1 Chương 1: Kẻ thù cuối cùng
2 Chương 2: Quay ngược thời gian
3 Chương 3: Ca hát tiếp tục giấc mơ
4 Chương 4: Đuổi theo để bồi thường
5 Chương 5: Vòng lặp một chiều
6 Chương 6: Mạng sống thật đáng quý
7 Chương 7: Thuê phòng
8 Chương 8: Địa ngục không lối
9 Chương 9: Lý an tâm và lý tiểu vũ
10 Chương 10: Cô sốt rồi
11 Chương 11: Đồ Trẻ em
12 Chương 12: “Khoái mã” mới
13 Chương 13: Nhà của mình
14 Chương 14: Thẻ riêng
15 Chương 15: Trạm kiểm soát dày đặc
16 Chương 16: Ngưng tụ tinh hồn
17 Chương 17: Mẹ còn sống
18 Chương 18: Bệnh tâm thần phân liệt hoang tưởng
19 Chương 19: Bạo động
20 Chương 20: Tình hình thực tế
21 Chương 21: Ra tay trước
22 Chương 22: Trạc thế giai
23 Chương 23: Sổ nợ của diệp dục
24 Chương 24: Tiền bồi thường
25 Chương 25: Thủy kính
26 Chương 26: Giết không tha
27 Chương 27: Điện thoại cục gạch
28 Chương 28: Bạch lạc lạc sao rồi?
29 Chương 29: Làm cha mẹ vui
30 Chương 30: Triệu chứng mang thai thời kỳ đầu
31 Chương 31: Nơi virus mạt thế sinh sôi mãnh liệt
32 Chương 32: Kẻ giết người
33 Chương 33: Tạ hào thế
34 Chương 34: Dấu phẩy nhỏ nghịch ngợm
35 Chương 35: Tôi giết chồng mình rồi
36 Chương 36: Chào mừng đến với tận thế
37 Chương 37: Trái đất đang khóc
38 Chương 38: Lý trí chiến thắng tình cảm
39 Chương 39: Dị năng
40 Chương 40: Hình như là tô tô
41 Chương 41: Sao anh lại ở đây?
42 Chương 42: Anh cũng có súng cơ đấy?
43 Chương 43: Nóng quá nên dậy
44 Chương 44: Nóng quá nên dậy
45 Chương 45: Cái con quỷ này
46 Chương 46: Năm giác quan
47 Chương 47: Tô tô không phải người yêu anh
48 Chương 48: Bản đồ Công thủ của biệt thự
49 Chương 49: Chúng ta là gánh nặng của con bé
50 Chương 50: Cao thủ số một mạt thế
51 Chương 51: Phi phi đến rồi
52 Chương 52: Có trước không có sau
53 Chương 53: Cô gái điên này
54 Chương 54: Cứu một mạng người hơn xây một tòa tháp bảy tầng
55 Chương 55: Có thể tha chết cho tạ thanh diễn không?
56 Chương 56: Mẹ tô rất ích kỷ
57 Chương 57: Em đừng có nằm mơ
58 Chương 58: Tâm lý của người may mắn sống sót
59 Chương 59: Bác sĩ suy nghĩ khác người
60 Chương 60: Ôi thần linh ơi!
61 Chương 61: Làm người đừng có quá đáng
62 Chương 62: Tối nay thêm món
63 Chương 63: Đống tinh hạch đáng yêu chạy đi đâu mất rồi?
64 Chương 64: Trong lòng ấm áp
65 Chương 65: Lý oánh
66 Chương 66: Xung khắc như nước với lửa
67 Chương 67: Tôi không có bạn trai
68 Chương 68: Lắm chuyện
69 Chương 69: Lòng dạ độc ác
70 Chương 70: Điều thiết thực nhất
71 Chương 71: Boss tô tô
72 Chương 72: Kết luận kỳ quái
73 Chương 73: Hồ Chứa nước
74 Chương 74: Điều khiển nước xoay tròn
75 Chương 75: Anh thiếu phụ nữ thế à?
76 Chương 76: Tẩm nguyệt
77 Chương 77: Nỗi khổ của diệp dục
78 Chương 78: Siêu âm đa chiều
79 Chương 79: Anh đang ăn gì thế?
80 Chương 80: Tinh hạch của anh rửa sạch chưa?
81 Chương 81: Cho anh xin ngụm nước
82 Chương 82: Đừng phí hoài một buổi sớm đẹp đẽ thế này
83 Chương 83: Thuận buồm xuôi gió
84 Chương 84: Mẹ bảo ăn mỳ thôi
85 Chương 85: Anh thích trẻ con không?
86 Chương 86: Phát triển song song
87 Chương 87: Trạc thế giai đeo ba lô toàn sữa bột
88 Chương 88: Anh bì
89 Chương 89: Anh là người thô lỗ
90 Chương 90: Còn làm loạn là anh giận đấy!
91 Chương 91: Cứ sống sót được là tốt rồi
92 Chương 92: Ai chịu trách nhiệm?
93 Chương 93: Người nước
94 Chương 94: Cách mang theo con cái chính xác
95 Chương 95: Bếp lò
96 Chương 96: Cá ngựa nhỏ đen trắng
97 Chương 97: Phòng siêu âm đa chiều số 1
98 Chương 98: Tô tô đã mang thai
99 Chương 99: Có gì đó không đúng
100 Chương 100: Cạnh tranh sinh tồn
101 Chương 101: Zombie cấp 1
102 Chương 102: Không đủ chất
103 Chương 103: Thu xếp cho những em bé
104 Chương 104: Thư sinh trở mặt nhanh như chảo chớp
105 Chương 105: Tô tô không nói nhầm
106 Chương 106: Vị nước bọt không thay đổi
107 Chương 107: Ông đây cũng không phải là ác bá
108 Chương 108: Là anh bảo tôi đánh đấy!
109 Chương 109: Mẹ tạ
110 Chương 110: Câu chuyện ngày đó
111 Chương 111: Nguy cơ thiếu bỉm
112 Chương 112: Cứu con mẹ anh
113 Chương 113: Chuyện gì ra chuyện đó
114 Chương 114: Hai người đàn ông đần độn
115 Chương 115: Giúp em giết diệp dục
116 Chương 116: Anh lại muốn chết à?
117 Chương 117: Xăng và bật lửa đâu thể so sánh với anh
118 Chương 118: Ba tháng đầu phải tránh chung chăn gối
119 Chương 119: Mang thai mười tháng là chuyện không dễ dàng
120 Chương 120: Tôi để hai anh lái xe
121 Chương 121: Váy ngủ bà bầu
122 Chương 122: Làn sóng cao ngất ngưởng
123 Chương 123: Họ còn có ước mơ và hy vọng
124 Chương 124: Con có thai rồi
125 Chương 125: Đứa bé không phải của một mình con
126 Chương 126: Anh đang nhường em đó
127 Chương 127: Sẽ luôn có một người nhớ đến anh
128 Chương 128: Lý tiểu vũ xảy ra chuyện
Chapter

Updated 128 Episodes

1
Chương 1: Kẻ thù cuối cùng
2
Chương 2: Quay ngược thời gian
3
Chương 3: Ca hát tiếp tục giấc mơ
4
Chương 4: Đuổi theo để bồi thường
5
Chương 5: Vòng lặp một chiều
6
Chương 6: Mạng sống thật đáng quý
7
Chương 7: Thuê phòng
8
Chương 8: Địa ngục không lối
9
Chương 9: Lý an tâm và lý tiểu vũ
10
Chương 10: Cô sốt rồi
11
Chương 11: Đồ Trẻ em
12
Chương 12: “Khoái mã” mới
13
Chương 13: Nhà của mình
14
Chương 14: Thẻ riêng
15
Chương 15: Trạm kiểm soát dày đặc
16
Chương 16: Ngưng tụ tinh hồn
17
Chương 17: Mẹ còn sống
18
Chương 18: Bệnh tâm thần phân liệt hoang tưởng
19
Chương 19: Bạo động
20
Chương 20: Tình hình thực tế
21
Chương 21: Ra tay trước
22
Chương 22: Trạc thế giai
23
Chương 23: Sổ nợ của diệp dục
24
Chương 24: Tiền bồi thường
25
Chương 25: Thủy kính
26
Chương 26: Giết không tha
27
Chương 27: Điện thoại cục gạch
28
Chương 28: Bạch lạc lạc sao rồi?
29
Chương 29: Làm cha mẹ vui
30
Chương 30: Triệu chứng mang thai thời kỳ đầu
31
Chương 31: Nơi virus mạt thế sinh sôi mãnh liệt
32
Chương 32: Kẻ giết người
33
Chương 33: Tạ hào thế
34
Chương 34: Dấu phẩy nhỏ nghịch ngợm
35
Chương 35: Tôi giết chồng mình rồi
36
Chương 36: Chào mừng đến với tận thế
37
Chương 37: Trái đất đang khóc
38
Chương 38: Lý trí chiến thắng tình cảm
39
Chương 39: Dị năng
40
Chương 40: Hình như là tô tô
41
Chương 41: Sao anh lại ở đây?
42
Chương 42: Anh cũng có súng cơ đấy?
43
Chương 43: Nóng quá nên dậy
44
Chương 44: Nóng quá nên dậy
45
Chương 45: Cái con quỷ này
46
Chương 46: Năm giác quan
47
Chương 47: Tô tô không phải người yêu anh
48
Chương 48: Bản đồ Công thủ của biệt thự
49
Chương 49: Chúng ta là gánh nặng của con bé
50
Chương 50: Cao thủ số một mạt thế
51
Chương 51: Phi phi đến rồi
52
Chương 52: Có trước không có sau
53
Chương 53: Cô gái điên này
54
Chương 54: Cứu một mạng người hơn xây một tòa tháp bảy tầng
55
Chương 55: Có thể tha chết cho tạ thanh diễn không?
56
Chương 56: Mẹ tô rất ích kỷ
57
Chương 57: Em đừng có nằm mơ
58
Chương 58: Tâm lý của người may mắn sống sót
59
Chương 59: Bác sĩ suy nghĩ khác người
60
Chương 60: Ôi thần linh ơi!
61
Chương 61: Làm người đừng có quá đáng
62
Chương 62: Tối nay thêm món
63
Chương 63: Đống tinh hạch đáng yêu chạy đi đâu mất rồi?
64
Chương 64: Trong lòng ấm áp
65
Chương 65: Lý oánh
66
Chương 66: Xung khắc như nước với lửa
67
Chương 67: Tôi không có bạn trai
68
Chương 68: Lắm chuyện
69
Chương 69: Lòng dạ độc ác
70
Chương 70: Điều thiết thực nhất
71
Chương 71: Boss tô tô
72
Chương 72: Kết luận kỳ quái
73
Chương 73: Hồ Chứa nước
74
Chương 74: Điều khiển nước xoay tròn
75
Chương 75: Anh thiếu phụ nữ thế à?
76
Chương 76: Tẩm nguyệt
77
Chương 77: Nỗi khổ của diệp dục
78
Chương 78: Siêu âm đa chiều
79
Chương 79: Anh đang ăn gì thế?
80
Chương 80: Tinh hạch của anh rửa sạch chưa?
81
Chương 81: Cho anh xin ngụm nước
82
Chương 82: Đừng phí hoài một buổi sớm đẹp đẽ thế này
83
Chương 83: Thuận buồm xuôi gió
84
Chương 84: Mẹ bảo ăn mỳ thôi
85
Chương 85: Anh thích trẻ con không?
86
Chương 86: Phát triển song song
87
Chương 87: Trạc thế giai đeo ba lô toàn sữa bột
88
Chương 88: Anh bì
89
Chương 89: Anh là người thô lỗ
90
Chương 90: Còn làm loạn là anh giận đấy!
91
Chương 91: Cứ sống sót được là tốt rồi
92
Chương 92: Ai chịu trách nhiệm?
93
Chương 93: Người nước
94
Chương 94: Cách mang theo con cái chính xác
95
Chương 95: Bếp lò
96
Chương 96: Cá ngựa nhỏ đen trắng
97
Chương 97: Phòng siêu âm đa chiều số 1
98
Chương 98: Tô tô đã mang thai
99
Chương 99: Có gì đó không đúng
100
Chương 100: Cạnh tranh sinh tồn
101
Chương 101: Zombie cấp 1
102
Chương 102: Không đủ chất
103
Chương 103: Thu xếp cho những em bé
104
Chương 104: Thư sinh trở mặt nhanh như chảo chớp
105
Chương 105: Tô tô không nói nhầm
106
Chương 106: Vị nước bọt không thay đổi
107
Chương 107: Ông đây cũng không phải là ác bá
108
Chương 108: Là anh bảo tôi đánh đấy!
109
Chương 109: Mẹ tạ
110
Chương 110: Câu chuyện ngày đó
111
Chương 111: Nguy cơ thiếu bỉm
112
Chương 112: Cứu con mẹ anh
113
Chương 113: Chuyện gì ra chuyện đó
114
Chương 114: Hai người đàn ông đần độn
115
Chương 115: Giúp em giết diệp dục
116
Chương 116: Anh lại muốn chết à?
117
Chương 117: Xăng và bật lửa đâu thể so sánh với anh
118
Chương 118: Ba tháng đầu phải tránh chung chăn gối
119
Chương 119: Mang thai mười tháng là chuyện không dễ dàng
120
Chương 120: Tôi để hai anh lái xe
121
Chương 121: Váy ngủ bà bầu
122
Chương 122: Làn sóng cao ngất ngưởng
123
Chương 123: Họ còn có ước mơ và hy vọng
124
Chương 124: Con có thai rồi
125
Chương 125: Đứa bé không phải của một mình con
126
Chương 126: Anh đang nhường em đó
127
Chương 127: Sẽ luôn có một người nhớ đến anh
128
Chương 128: Lý tiểu vũ xảy ra chuyện